Chương 4
Cơ thể vốn nhỏ bé béo mập, suốt ngày chạy theo sau gọi mình một tiếng chị ơi hai tiếng chị à, cảm giác như một đêm thôi đã biến thành một kẻ xa lạ.
Đường cong cằm trơn bóng, bờ môi rất mỏng.
Lăng Thanh Viễn cũng cúi mắt nhìn cô, đôi mắt màu hổ phách như xuyên thấu, tỏa ra vẻ lãnh đạng lặng lẽ.
"Muốn đứng ở cửa ra vào bao lâu nữa?" Trái cổ Lăng Thanh Viễn lên xuống, giọng nói ra khỏi miệng trầm thấp, trêu chọc lòng người.
Lúc này Lăng Tư Nam mới lấy lại tinh thần, vội cởi giày vào phòng.
Cửa bị hắn tùy tiện đóng sầm một cái.
Cô chọc hắn rồi hả?
"...
Bọn họ không ở đây sao?" Đắn đo hồi lâu, Lăng Tư Nam vẫn không gọi ra được hai chữ "cha mẹ".
"Bận làm ăn." Lăng Thanh Viễn cũng không nhìn cô, lê dép lê vào toilet.
Lăng Tư Nam đứng trước phòng khách rộng lớn không biết làm áo...
rõ ràng là nhà mình, lại lạnh lẽo đến nỗi chẳng bằng khách sạn, không khỏi cảm thấy cuộc đời khổ sở.
Đợi một hồi lâu, không thấy Lăng Thanh Viễn ra, cô nhìn đống hành lý lớn nhỏ chung quanh mình, cất giọng hỏi "Phòng của tôi là phòng nào?" Không ai đáp lại.
Khu nhà cách âm rất tốt, âm thanh bên ngoài không truyền vào một tiếng, trong phòng giống như căn nhà chết, ngay cả âm thanh cũng không có.
Lăng Tư Nam hỏi hai câu, bắt đầu nghi ngờ có phải em trai cố ý không để mắt tới mình không.
Mười năm không gặp, chẳng còn đáng yêu chút nào.
Lăng Tư Nam dứt khoát đi về phía toilet, cửa phòng vệ sinh khép hờ, không có đóng chặt.
Nhìn vào khe cửa là thấy bồn cầu, trên bồn cầu không có ai, Lăng Tư Nam không có thấy kỳ quặc, gõ cửa "Nguyên...
Lăng Thanh Viễn, cậu ở bên trong à?" Vẫn không có ai đáp lại.
Lăng Tư Nam có chút lo lắng, sợ hắn xảy ra chuyện gì, lại gõ cửa lần nữa "Tôi vào đấy nhé?" "Này..." Vào giây phút cô đẩy cánh cửa, cuối cùng Lăng Thanh Viễn cũng đáp lại, đáng tiếc lời nói ra đã muộn, cửa phòng vệ sinh mở rộng.
Cách một tấm kính thủy tinh phủ đầy nước đọng, Lăng Thanh Viễn và cô hai mặt nhìn nhaụ Lăng Tư Nam giật mình đứng đó, nhìn chằm chằm vào nước nhỏ từ tóc xuống của em trai mình sau tấm kính thủy tinh, đôi mắt hẹp dài, môi mỏng khẽ nhếch, và...
Ánh mắt bất giác rơi xuống, cô nhìn thấy "đồ vật" mà bình thường không nên nhìn.
Mặc dù không trong trạng thái đang cương, còn bị hơi nước mờ mờ làm không nhìn rõ lắm, thế như kích thước kia...
đúng là có chút vốn liếng.
Đừng hiểu lầm, một cô gái hiện đại lớn lên trong hoàn cảnh bình thường như cô, căn cứ vào...
nhu cầu sinh lý, ít nhiều cô cũng có xem qua vài thứ đồ người lớn nên biết.
"...
Lăng, Tư, Nam." Lăng Thanh Viễn nghiến răng nói ra từng chữ.
Cô nghe được âm thanh cảnh cáo, cười nịnh nọt lui về sau "Cái này nên trách cậu, tắm mà cũng không khóa cửa.
Tôi đã gọi cậu rất nhiều lần, nhưng cậu không có trả lời.
Còn tưởng cậu bị làm sao ấy chứ." Ngày đầu tiên về nhà đã thấy em trai khỏa thân, thậm chí trong lòng còn không biết xấu hổ mà đánh giá kích thước của hắn một phen, Lăng Tư Nam cũng tự cảm thấy có hơi ngượng ngùng.
Nhưng mà làm chị, Lăng Tư Nam biết rõ lúc này càng sợ thì càng mất mặt, thế là dứt khoát tùy tiện đáp lại "Không bị sao thì tốt, đừng để ý tới tôi.
Tôi là chị cậu, cơ thể của cậu đã bị