Chương 3
nằm ở bên tay trái." Có một cậu trai thức thời trả lời cô.
"Cám ơn." Lăng Tư Nam hơi gật đầu, trong đầu cố gắng nhớ kỹ lời cậu ta mới vừa nói, cô hơi bị mù đường, cần phải mất một thời gian ngắn để nhớ và tiêu hóa.
Lúc này cậu trai cầm ba phần quả bóng bỗng nhiên đưa tay tháo bao cổ tay, đi về phía cô, Lăng Tư Nam bị hành động của hắn làm cho giật mình, nhưng hắn lại xem như không nhìn thấy cô, lười nhác ném ra một câu với đám người phía sau "Quên đi, các cậu chơi đi, tôi đi về trước." "A, còn chưa có phân thắng bại, cậu đi về cái quỷ gì chứ nannan" đồng bạn gào khóc thảm thiết.
Cậu trai nhặt chai nước khoáng ở bên sân lên, cô lỗ cô lỗ uống hai ngụm nước, đưa tay lau nước nơi khóe miệng, lưu loát ném chai nước rỗng về phía thùng rác bên cạnh, nghiêng mặt cười nói "36 11, quyết thắng bại cái gì?
Nằm mơ đi." Lăng Tư Nam kinh ngạc nhìn cậu trai đi ngang sát người mình, trong đầu không khỏi nhớ tới lời của cậu trai thấp lùn vừa rồi, nhanh chóng nhấc chân đuổi kịp hắn.
Cứ đi theo một đường như vậy, cậu trai cũng không để ý đến cô, cuối cùng bọn họ cùng nhau bước vào thang máy của Khu H, tòa nhà số 3.
Vậy mà lại cùng tòa nhà.
Lăng Tư Nam nghĩ thầm thật là trùng hợp.
Mãi đến khi vào thang máy, cậu trai ấn nút tầng 12, Lăng Tư Nam mới trợn tròn mắt lên.
Cô trừng mắt nhìn, nhịn không được ngẩng đầu, cậu trai tựa vào vách thang máy, từ trên cao nâng cằm nhìn xuống cô.
Không biết có phải là ảo giác hay không, rõ ràng hắn đeo kính mắt nho nhã, giờ phút này trong giọng nói lại có chút trào phúng.
"Cậụ .
.
.
.
.
Cậu cũng ở tầng 12?" "Ừ." Hai người không nói gì nữa, Lăng Tư Nam nhanh chóng cầm lấy hai chiếc va ly lớn kia, trái tim đập nhanh như nổi trống.
Cửa thang máy mở ra, cậu trai dẫn đầu bước ra ngoài.
Lăng Tư Nam theo sát phía sau, nhưng mà hành lý nhiều, không ngờ lại bị mắc kẹt lại.
Chờ đến khi cô hoàn toàn cứu vớt hành lý ra khỏi thang máy, lúc xoay người liền phát hiện cậu trai đã mở cửa một căn hộ ra, đứng ở hành lang nhìn cô.
Sau đó, hắn quay đầu đi.
"Chị thật là chậmnannan" "Chị gái." "Nguyên, Nguyên Nguyên..." Lăng Tư Nam có hơi kinh ngạc trừng to hai mắt, nhìn chằm chằm vào thiếu niên đang dựa người vào khung cửa, hai tay khoanh trước ngực.
Vóc người hắn cao gầy, đại khái là một mét tám, tay dài chân dài cộng thêm vai rộng eo hẹp, chuẩn khung người mẫu, tóc ngắn lộ ra màu nâu nhạt.
Lúc này, có tia nắng chui ra khỏi tầng mây, chiếu vào lọn tóc phơi trên hành lang, nhẹ nhàng mềm mại, một vòng sáng mạ vàng cực kỳ lóa mắt.
Thấy động tác phản ứng trợn mắt há hốc mồm của cô, Lăng Thanh Viễn đưa tay đẩy gọng kính ở thái dương, bật cười một tiếng.
"Mười năm không gặp, bị cà lăm rồi?" "Cà lăm cái đầu cậu ấy." Lăng Tư Nam lúng túng, vừa kéo hành lý, vừa thầm nói "Nhũ danh của cậu không phải là Nguyên Nguyên à..." Ánh mắt Lăng Thanh Viễn bỗng có hơi lờ đờ một lát, rồi lập tức nhíu mày "Thanh Viễn." "Hả?" "Tên tôi.
Đừng có gọi tôi là Nguyên Nguyên." Lúc này Lăng Tư Nam vừa hay đi tới bên cạnh Lăng Thanh Viễn, nghe được giọng điệu không thân mật lắm của hắn, nhịn không nổi mà ngước mắt lên nhìn một chút.
Đúng là...
cao to quá.