⬅ Trước Tiếp ➡

tôi nhìn không biết bao nhiêu lần từ lâu rồi.
Tiếp tục tắm đi, tiếp tục tắm đi..." Cô vừa nói vừa đóng cửa lại, nghĩ đến gì đó, lại bồi một câu "Sau khi vận động xong đừng tắm nước lạnh, dễ sinh bệnh đấy." "Lăng Tư Nam " Lăng Tư Nam chặn cái âm thanh khiển trách lại bằng cách khóa chặt cửa, quay lưng dựa vào ván cửa, hít sâu một hơi.
Đúng vậy, đúng là đã thấy hết từ lâụ Nhưng bé củ cải và thiếu niên bây giờ còn cao hơi mình sao có thể giống nhau được?
Nhớ lại cơ thể hoàn hảo vừa rồi của cậu thiếu niên, một cảm giác tội lỗi bất giác sinh ra.
Ôi, Lăng Tư Nam, mày có còn là người không vậy.
Tới giờ ăn cơm tối, cha Lăng, mẹ Lăng về.
Trong nhà chủ yếu làm buôn bán và vận chuyển nước ngoài, xem như sản nghiệp gia tộc.
Cha mẹ suốt ngày bôn ba bên ngoài, ít khi có thể về nhà lúc ăn cơm.
Nhưng hôm nay bọn họ thực sự về.
Một bữa cơm chẳng có mùi vị gì cả, khách sáo giống như cô chỉ tới đây ở tạm hai ngày vậy.
Thậm chí Lăng Tư Nam cảm thấy, cha mẹ Lăng sợ mình cô ở nhà sẽ ảnh hưởng tới em trai, mới về trước giờ điều tra một phen.
Xem liệu dáng vẻ không đứng đắn của cô bây giờ, có thể ảnh hưởng tới con trai bảo bối của bọn họ không.
"Thủ tục làm xong rồi, học cùng trường với Nguyên Nguyên." Mẹ Lăng nhã nhặn gác đũa lại, dặn dò một câụ Mặc dù nhìn ra người ta không muốn, nhưng dù sao xem xét tới mặt mũi của nhà họ Lăng, con cái không học cùng một trường, dường như cũng có hơi kỳ quái.
Nhưng mà Lăng Tư Nam lại để ý một chuyện khác.
...
Rõ ràng vẫn còn bị gọi là Nguyên Nguyên mà.
Cô có hơi khó hiểu, liếc mắt nhìn em trai.
Lăng Thanh Viễn ngồi trên bàn cơm, lưng thẳng, dường như tính toán được tư thế, cần cổ thon dài lộ trong không khí, như thiên nga giương cổ, có vẻ phát hiện được tầm mắt của cô, lại lặng lẽ liếc cô một cái.
Khác hoàn toàn với dáng vẻ tao nhã lễ phép khi hắn nói chuyện với mẹ, cái nhìn kia có hơi vô tình.
"Vậy mai con và em trai cùng đến trường là được." Lăng Tư Nam có ý bỏ qua ánh mắt đầy ý vị không rõ của em trai.
Nào ngờ cha Lăng lên tiếng "Ở trường học cố gắng đừng quá thân thiết với Thanh Viễn." Lăng Tư Nam cảm giác bỗng chốc bị đâm một đao.
Cô vô thức liếc mắt nhìn Lăng Thanh Viễn, trên mặt của hắn lại chẳng để lộ biểu cảm gì, dường như lời nói của cha Lăng là đạo lý hiển nhiên.
Ha ha.
Đáy lòng cô không hề kinh ngạc, chỉ có hơi tự giễụ Đã bao nhiêu năm rồi...
vẫn như vậy...
tại sao cô lại cố ôm lấy hi vọng vô nghĩa này, không có hi vọng thì sẽ không có thất vọng.
Lăng Tư Nam nhẹ nhàng nhếch khóe môi, tất cả kháng nghị cuối cùng hóa thành một chữ ở mép môi "Vâng." "Thành tích của Thanh Viễn rất tốt, con cũng phải cố gắng một chút." Cha Lăng nói tiếp "Cha nghe nói, tháng trước điểm tiếng Anh của con chỉ được có bảy mươi điểm thôi phải không?" Lăng Tư Nam cảm thấy mặt mình nóng lên.
Cô không quan tâm cha thấy cô thế nào, nhưng sau khi bác hai bị bệnh, có mấy môn đúng là thành tích của cô bị tụt dốc, điều này làm cho cô cảm thấy có lỗi với bác hai đã qua đời.
"Đã về rồi thì chăm chỉ mà học tập đi." Cũng có chút quan tâm đấy.
Mẹ


⬅ Trước Tiếp ➡