Chương 2
ở Úc, quả thật là yêu thương hắn đến mức ước gì có thể mỗi ngày đều cột hắn vào quần.
Kinh tế tốt, sau khi bọn họ dọn trở về liền đổi nhà mới, Lăng Tư Nam chưa từng tới, taxi bị bảo vệ cản lại trước cửa tiểu khụ Lăng Tư Nam vừa không phải người quen, lại không tìm thấy người để chứng minh thân phận, bất đắc dĩ chỉ có thể xuống xe, kéo theo hai chiếc va ly lớn đi vòng quanh tiểu khụ Tiểu khu có một sân bóng, lúc này có mấy thiếu niên mặc quần đùi áo ba lỗ đổ mồ hôi như mưa, cảnh tượng sống động chói mắt, cướp lấy lực chú ý của Lăng Tư Nam.
Ngay sau đó, trong đám người bay ra một bàn tay xinh đẹp cầm ba phần quả bóng, cổ tay vẽ ra một độ cung mượt mà từ trên xuống dưới.
Trong một khoảnh khắc, thời gian dường như trôi chậm lạinannanđầu ngón tay thon dài rủ xuống giống như đang ấn phím đàn, từng đốt ngón tay rõ ràng, trắng nõn, sạch sẽ, nổi bật dưới sắc trời ảm đạm.
Lăng Tư Nam ho nhẹ, dời tầm mắt.
Sao mà nhìn một bàn tay cũng có thể mặt đỏ tim đập vậy chứ.
Cô nhìn dãy số trên điện thoại, lại ngẩng đầu nhìn nhà cao tầng ở bốn phía, bất đắc dĩ đành phải đi đến bên cạnh sân bóng "Xin hỏi.
.
.
.
.
." Giọng nói và tính tình của Lăng Tư Nam không quá giống nhau, hơi có một chút quyến rũ trời sinh.
Tiếng bóng rổ chạm đất che mất giọng nói nhẹ nhàng của Lăng Tư Nam, cô không thể không tăng âm lượng lên một chút, mãi đến khi lần lượt có người nghe được giọng nói của cô, động tác trên tay dần ngừng lại, nhìn qua.
Chỉ duy nhất cái tên cầm ba phần quả bóng vừa rồi kia là phản ứng chậm, nhìn thấy đội hữu và đối thủ đều dừng động tác, mới quay đầu nhìn theo.
Lăng Tư Nam thuộc kiểu cô gái Mori thanh thuần, trời sinh lông mày nhạt, môi hồng, mặt trái xoan, mái tóc dài hơi xoăn nhẹ tự nhiên phần đuôi tóc, mắt hạnh ướt át.
Cô gái Mori kiểu mấy cô nàng ăn mặt thoải mái, mềm mại, trong sáng ngây thơ.
Cô không có nhiều khái niệm rõ ràng đối với từ "Xinh đẹp", cô thường cho rằng sự khác biệt giữa vẻ đẹp của con người chính là sự khác biệt giữa thần tượng và người bình thường.
Mãi đến khi cô nhìn thấy gương mặt của thiếu niên cầm ba phần quả bóng kia.
Một đôi mắt hoa đào mang theo sự quyến rũ như có như không, cố tình lại cực kỳ ngoan ngoãn mà ẩn dưới đôi kính mắt.
Đôi con ngươi màu hổ phách cực kỳ nhạt, khóe môi mỏng lạnh lùng, không dấu vết mang theo cảm giác xa cách, nhưng nghịch lý là lại lộ ra hương vị chói lọi của ánh mặt trời.
Kỳ lạ hơn là, gương mặt tuấn tú này, lại cho cô cảm giác giống như đã từng quen biết.
"Xin hỏi, khu H tòa nhà số 3 đi như thế nào?" Rốt cuộc Lăng Tư Nam nhớ lại việc chính, liếc nhìn địa chỉ trên điện thoại di động một cái, đặt câu hỏi với đám người.
"Ai, trùng hợp thế nannan" một cậu trai thấp lùn dùng khuỷu tay đẩy đẩy cậu trai cầm ba phần quả bóng kia "Ở cùng khu với cậu nha." Cậu trai cầm ba phần quả bóng bị đau xoa xoa ngực, đẩy cậu trai thấp lùn ra "Cậu đừng có mà không biết chừng mực." Lăng Tư Nam vẫn duy trì nụ cười khách sáo, trong lòng lại đang không ngừng oán thầm tiểu quỷ đùa giỡn kia.
"Khu H nằm ở ngã ba phía trước rẽ phải, băng qua một vườn hoa,