⬅ Trước Tiếp ➡

Harry và Ron, dưới sự không tán thành của Hermione, đùa giỡn nhau trên đường đến Đại sảnh đường. Đi được vài bước thì một học trưởng lớp trên của nhà Gryffindor ngăn Harry lại "Harry Potter Hiệu trưởng mời trò đến văn phòng thầy ấy, còn có, thầy ấy thích pudding chocolate." Nói xong rồi nhanh chóng rời khỏi.
Ron nuốt nước bọt, lo lắng nói "Harry, cụ Dumbledore có chuyện gì nhỉ? Bồ gần đây có phạm lỗi gì không?" Thấy Hermione cũng đang lo lắng, Harry cố gắng không trợn mắt "Mình nghĩ gần đây mình đều ở với mấy bồ, có lẽ chuyện tốt thì sao."
Trấn an hai người bạn tốt, Harry liền đi đến văn phòng hiệu trưởng, cậu dự cảm sắp có một đại sự gì đấy phát sinh, biểu tình trên mắt trở lên khẩn trương.
Nói xong mật khẩu, tiếng tượng đá chầm chậm di chuyển khiến nhịp tim Harry càng trở lên tăng tốc. Trong nháy mắt khi vào cửa, cậu liền bắt gặp một màn hắc sắc, sau đó mới đảo mắt qua cô nữ sinh Nhà Ravenclaw, cô Clinton kia, cụ Dumbledore, Giáo sư Lupin và hai ngơơ đàn ông không quen biết, trong đó có một người đàn ông áo quần rách rưới nhưng lại dùng ánh mắt tha thiết đến nỗi cậu không thể bỏ qua mà nhìn chằm chằm vào cậụ Cụ Dumbledore đi tới, cười hiền lành với Harry "Harry, đến đây con trai, ta nghĩ hôm nay thật sự là một ngày vui sướng, không phải sao?" Harry thề rằng cậu nghe thấy tiếng hừ lạnh từ Snape.
Harry lo lắng nhìn mọi người, cuối cùng vẫn hỏi cụ Dumbledore "Hiệu trưởng, có chuyện gì vui vẻ vậy ạ, có liên quan đến con sao?" Cụ Dumbledore kéo tay Harry đi đến trước mặt người đàn ông quần áo rách rưới kia, và người kia dường như vui sướng đến không thể kiềm chế mà dùng ánh mắt tiều tụy miêu tả khuôn mặt của Harry. "Harry, đây là Sirius Black, là bạn tốt của cha con, cũng chính là nannannan" Nụ cười của cụ Dumbledore so với bình thường càng thêm tươi tắn, cụ nhìn Harry vẫn đang chìm đắm trong sự khó hiểu "Cũng là cha đỡ đầu của con."
Harry bị tin tức này làm cho sững sờ, còn chưa kịp phản ứng thì đã bị cái người tự xưng là cha đỡ đầu ở trước mặt kia ôm lấy "Harry, Harry, cuối cùng ta cũng nhìn thấy con rồi." Nói xong nâng mặt Harry lên tỉ mỉ ngắm nhìn "Ôi, đúng vậy, con giống hệt như James, ồ không, con đẹp hơn cha con nhiều, đôi mắt giống hệt Lily làm con càng trở lên rạng ngời."
Kỳ lạ là Harry không cảm thấy xa lạ đối với cái ôm ấm áp của người đàn ông nọ, kinh ngạc qua đi, trong lòng Harry dâng lên một lỗi vui mừng cùng bất an, cậu cẩn thận nhìn vào đôi mắt xám đen ấm áp kia "Thưa ông, ý con là, ông thực sự là cha đỡ đầu của con? Người thân của con sao?" "Đương nhiên Harry, khi con còn nhỏ ta đã ôm con bao nhiêu lần." Có được đáp án khẳng định, đôi mắt Harry lập tức hoen mờ hơi nước, như một con thú nhỏ chửi vào lòng Sirius "Ô, cuối cùng con cũng có người thân rồi, cha đỡ đầu?"


⬅ Trước Tiếp ➡