Chương 13
Một tiếng "Cha đỡ đầú bảo hàm ủy khuất cùng vui sướng khiến Sirius cảm động vô cùng, hai cha con cứ thế mà tạm bỏ quên tất cả mọi người trong phòng, thẳng đến khi nan "Aha, thật là tình cha con khiến người ta cảm động, Gryffindor thật có tình nghĩa làm người khác cảm động ha." Snape dùng âm thanh so với bình thường còn trầm thấp hơn để trào phúng, điều này khiến thân thể Harry cứng đờ, ha, đúng thế, cậu sao lại quên ân oán giữa Snape với nhóm bốn người ba cậụ Không ngoài dự liệu, Sirius lập tức như con mèo bị đạp chúng đuôi xông đến trước mặt Snape, Lupin lập tức kéo chú lại. "Snivellus chết tiệt, mi nói cái gì, tên Slytherin như mi mới không biết được cái gì gọi là tình cảm, bởi vì bọn mình là lũ độc xà âm hiểm giả dối "
Harry thấy thế tức khắc muốn ngăn chú lại, nhưng có một người so với cậu lại nhanh hơn. Amy Clinton nghiêng mình che trước người Snape, sắc mặt âm u nhìn chú Sirius "Ngài Black, xin ngài chú ý lời ăn tiếng nói, phải biết rằng nhờ có giáo sư Snape và tôi mà hiện tại ngài mới có thể đứng ở đây, hơn nữa, ngài xuất thân từ gia đình Slytherin mới là ngoại tộc đi?"
Hai mắt Sirius như muốn nứt ra, lời nói của Clinton hệt như châm dầu vào lửa khiến chú gào lên không ngừng. Cụ Dumbledore kịp thời tách hai bên ra "Sirius, Severus, không nên kích động, Harry và qúy cô Clinton đây sẽ sợ hãi mất." Gương mặt Harry trắng bệch nhìn cô nàng Clinton đang rúc sau lưng Snape, tư thế kia khiến trái tim Harry nhói đau, cậu giữ chặt Sirius "Sirius, con muốn biết chuyện gì đã xảy ra, chúng ta ngồi xuống nói chuyện được không ạ?"
Cụ Dumbledore tiếp lời Harry "Đúng thế, sự việc đã được giải quyết, chúng ta nên kể cho Harry hết thảy, ah, Severus thầy muốn đi đâu?"
Snape đến mặt xoay người, nghiến răng nghiến lợi "Tôi nghĩ tôi cùng ngài Black đây và thằng oắt Potter cũng là Gryffindor kia không có gì để nói." Ngay khi nói chữ cuối cùng, hắn liền vùng áo chùng rời khỏi phòng hiệu trưởng, mà Clinton do dự nhìn mọi người rồi cũng xin phép đi theo. Cả văn phòng cứ thế yên tĩnh trong nháy mắt.
"Xuy Vẫn là một con dơi âm u đầy dầụ" Giọng nói giễu cợt của Sirius phá vỡ sự yên lặng trong phòng. "Ôi, Sirius, anh không thể nói như vậy, Severus đã vì chuyện của anh ra sức rất nhiềụ" Cụ Dumbledore không để ý tới vẻ mặt vặn vẹo của Sirius, cụ đưa cho Harry một ít kẹo trong mâm, cười hiền hậu "Harry, con đừng để ý, phải biết rằng Sirius và Severus lúc còn đi học không phải bạn bè gì của nhau cả, ừm, ý ta là Gryffindor và Slytherin vẫn luôn như thế đấy." Harry thoáng mỉm cười "Con nghĩ con hiểu mà, như con và Malfoy vậy, chẳng biết tại sao cứ chán ghét lẫn nhaụ"
Lúc sau, bầu không khí bởi vì không có Snape can dự mà có vẻ thoải mái đi nhiều, Harry trong lời trần thuật của Sirius xen lẫn giải thích của Lupin mà hiểu rõ mọi chuyện từ đầu đến cuối. Nguyên lai là Sirius bị vu oan trở thành Tử Thần Thực Tử phản bội cha mẹ, mà thủ phạm thực sự thì khi đang đánh nhau với Sirius đã trốn tới nhà Ron làm sủng vật, và Peter Pettigrew mới đây đã bị kết án tù chung thân.