⬅ Trước Tiếp ➡

Harry tùy tiện nhét lát bánh mì vào miệng, ánh mắt theo bản năng tìm kiếm thân ảnh trên dãy bàn giáo viên, người đàn ông vẫn một thân màu đen như mọi khi, cho dù dưới ánh nắng tươi sáng của buổi sớm cũng khiến người ta cảm thấy như đang chìm trong màn đêm yên tĩnh, người đàn ông ấy dường như phát giác ra tầm nhìn của cậu, cặp mắt ưng hệt như hắc diệu thạch trên gương mặt tái nhợt gầy yếu kia bắn về phía Harry như một mũi tên. Harry vội vàng quay đầu đi không nhìn trên gương mặt người nọ là biểu tình gì, thế nhưng lòng cậu chợt nhảy lên một cái, tư duy trong nháy mắt trống rỗng.
Harry biết mình gần đây có một loại tâm tình phức tạp đối với lão dơi già mà ngày thường cậu rất ghét thậm chí căm hận kia, những trải nghiệm khi Harry còn nhỏ đủ để cậu không phải là người hoàn toàn đơn thuần không biết gì cả, vừa rồi khi chạm phải đôi mắt cô đơn lại trống rỗng kia thì Harry biết mình xong rồi, cậu mười bốn tuổi, có lẽ đã yêu người đàn ông gấp đôi tuổi mình ấy rồi. Phần tân ý này là từ lúc chứng kiến trí nhớ của hắn mà tích luỹ đến hiện tại, ngay tại cái liếc mắt vừa rồi, cậu liền hiểu rõ.
Sắc mặt Harry đầy hoảng sợ, khiến Hermione và Ron ở bên cạnh cũng hoảng sợ theo. "Harry, bồ không sao chứ?" Hermione ra hiệu bảo Ron đưa ly nước cho Harry. "Người anh em, bồ không phải là bị lão dơi già kia hù dọa chứ?" Ron nhỏ giọng hỏi làm Hermione bất mãn "Là giáo sư Snape " Harry lúc này mới bừng tỉnh, sắc mặt tái nhợt không thua gì Snape "Mình không sao, chỉ là, vừa rồi có hơi đau bụng."
Harry chột dạ nói dối, nhưng cô bé phù thủy thiện lương cùng thằng bạn thân cẩu thả cũng không nghi ngờ gì, chỉ là đề nghị cậu đến bệnh xá để điều trị. Lúc rời khỏi đại sảnh, cậu nhịn không được nhìn về phía vẫn luôn khiến cậu chú ý, nhưng sau cùng cậu chỉ thấy được vạt áo chùng đen kia tung bay. Áp chế cảm xúc mất mát trong lòng, nhưng vẫn khó ngăn được chua sót dâng trào, lần đầu nếm trải tình yêu, lại vì trong mắt người nọ chưa bao giờ che dấu sự chán ghét cùng hận ý mà không thể tiến bước.
"Malfoy chết tiệt, mình nói mà, Slytherin không có ai tốt cả " Ron căm giận nói. Malfoy đã cởi bỏ nét trẻ con của hai năm trước, trong mắt Harry, cậu ta càng ngày càng giống người cha lộng lẫy mà cao ngạo của mình. Malfoy trong tiết học Thảo dược vừa rồi lại cùng nhóm với ba người Harry xảy ra chanh chấp. Bọn họ cho tới bây giờ cũng chưa từng có khi nào thân thiện với nhau cả, không phải sao? Harry mỉm cười đầy trào phúng, lập tức lại ưu tư "Slytherin..."
Trên đầu Ron còn dính một ít bùn đất, Harry nghĩ đến cậu trai khôi ngô lại hàm chứa sự châm chọc cùng hành vi ngây thơ của cậu ta, bất đắc dĩ nói "Ron, mình nghĩ đôi khi bồ không cần để ý tới sự khiêu khích của nó, phải biết rằng bất kể điều gì nó cũng không rời khỏi cha nó hết." Nói xong cậu còn nghịch ngợm nháy mắt mấy cái.
"Chính xác Harry à, bồ xem bộ dạng ngốc nghếch của nó, mình cam đoan nắm bùn của mình đã ném chúng cổ áo của nó."


⬅ Trước Tiếp ➡