Chương 4
gọi anh đến đón anh không chịu, nhưng thật ra anh có ghé qua hồ An Sương để đón Minh Châu!
Mẹ nhà anh, đồ khốn nạn!” Triệu Ý Hinh bình thường hiền lành đáng yêu, chính xác là thỏ con ngoan ngoãn, ai biết bị chọc giận thì xù lông đến cỡ này.
Tạ Hữu Bằng nghe cô mắng mà ngơ ngẩn, trước giờ anh chưa từng thấy cô mất bình tĩnh đến thế.
Triệu Ý Hinh ngồi tяên giường bệnh mà tức run lẩy bẩy, lúc cô bị ngâm nước lạnh ở bên ngoài còn không khó chịu như bây giờ!
Im lặng chừng mười mấy giây, Tạ Hữu Bằng cộc cằn đáp: “Đừng có quá đáng!
Chia tay rồi chúng ta đã chẳng ai nợ ai cái gì nữa, em biết điều chút đi!” “Tôi không biết điều?
Anh mới là kẻ bội bạc không biết liêm sỉ không biết điều!” Triệu Ý Hinh sợ bản thân nói nữa sẽ không nhịn được mà văng tục, vì vậy ngắt máy rồi ném điện thoại sang một bên.
Cô cuộn người ở trong chăn, nước mắt nóng hổi rơi xuống thấm ướt cả một góc gối.
Mắng thì mắng như vậy, nhưng đau quá, ngực như bị trăm ngàn cây kim nhọn đâm vào, nhức nhối không chịu nổi!
Triệu Ý Hinh lẳng lặng khóc ở trong viện, căn phòng bật sưởi ấm áp nhưng lòng cô thì lạnh không khác gì băng đá.
Cô đã dành thời gian hai năm ở bên cạnh ủng hộ hắn, ân cần quan tâm chăm sóc hắn mỗi khi hắn đuối sức, mệt mỏi!
Vậy mà hắn dám lừa cô!
Nhớ đến hôm nay cực khổ quay phim, lại bị Minh Châu hết lần này tới lần khác nhỏ giọng phàn nàn với đạo diễn rằng cảnh của cô không tốt, bắt cô quay liên tục mấy lượt, đôi mắt Triệu Ý Hinh trở nên đỏ bừng.
“Mình còn tự hỏi đắc tội Minh Châu khi nào, ha ha, buồn cười… Chắc cô ta hả hê lắm…” Triệu Ý Hinh bị bạn gái mới của Tạ Hữu Bằng dùng thủ đoạn gây khó dễ đến nỗi phải nhập viện, hắn còn bảo cô nên biết điều!
Cô hiện tại không thích biết điều đấy!
Lẽ ra mọi chuyện sẽ kết thúc khi hai người họ chia tay một cách thoải mái, song, thứ mà Triệu Ý Hinh nhận được cho giáng sinh sắp tới là một cặp sừng!
Triệu Ý Hinh gào to một tiếng: “Tôi sẽ không tha cho anh đâu, tên khốn!” Nỗi uất hận ngày hôm nay, cô nhất định sẽ trả lại cho Tạ Hữu Bằng!
Buổi đêm ở Vân Thành càng thêm lạnh lẽo, tuyết bắt đầu lất phất rơi.
Tại một quầy rượu sang trọng và ấm cúng với ánh đèn vàng dìu dịu, người đàn ông mặc tây trang tay cầm ly rượu ngẩn người.
Tóc của anh màu vàng nhạt, một nửa vuốt ngược ra sau, một nửa để tự nhiên.
Đôi mắt trong xanh kia rất dễ dàng đã thu hút không ít cô gái trẻ đến làm quen, vậy mà anh lại không hề động đậy.
Trước mặt anh chỉ có hình ảnh nhấp nhô nhấp nhô khó nói và khuôn mặt xinh xắn khi ngủ của người con gái ban sáng.
Triệu Ý Hinh xuất viện ngay ngày hôm sau.
Cô gặng hỏi mãi nhưng bác sĩ không cho cô thông tin của người đã đưa cô nhập viện, muốn nói một câu cảm ơn cũng chẳng được.
Bạn thân của cô từ tối qua đến giờ liên tục nhắn tin hỏi thăm, muốn biết tại sao Tạ Hữu Bằng lại xuất hiện trước cửa nhà Minh Châu.
Còn phải hỏi nữa sao?
Đơn giản một câu, Triệu Ý Hinh nói thẳng: “Tên cặn bã đó ra ngoài ăn vụng mấy tháng rồi, đừng nhắc đến hắn nữa, nếu không tớ sẽ phát điên mà xông tới nhà hắn đánh người mất.” “Đừng, đừng làm vậy, dù gì hai người cũng là người trong giới giải trí mà!” Đúng thế, nhưng cô đâu có nổi