Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 3

tái như thể đã ở bên ngoài trời hứng gió phơi sương trong thời gian dài.
Vậy ra không phải giả vờ.
Lăng Phong cúi người xuống, cẩn thận ôm cô gái trong lòng lên, sau đó mang theo người chạy thẳng đến bệnh viện.
Bác sĩ nói cô gái trẻ kia bởi vì ngâm nước quá lâu nên đã bị cảm lạnh, hơn nữa còn lên cơn sốc, ông hỏi: “Anh là bạn trai của cô ấy mà sao không chú ý sức khỏe của bạn gái chút?” Người đàn ông trẻ không nói gì, chỉ im lặng nghe lời dặn dò của bác sĩ rồi còn tốt bụng đóng luôn tiền viện phí.
Sau khi trở lại phòng bệnh, anh mới phát hiện quần áo tяên người cô đã đổi xong, trong phòng ấm áp dễ chịu, cô chỉ mặc một bộ đồ bệnh màu trắng.
Chăn đắp lên đến bên hông Triệu Ý Hinh, làm tầm mắt của Lăng Phong không thể không dừng lại ở vị trí đang nhô cao thật cao.
Anh vội vàng nhìn sang chỗ khác, lát sau mới quay lại đánh giá cô gái trước mắt.
Khuôn mặt nhỏ gọn thanh tú, trang điểm khá nhạt, tяên sống mũi là nốt ruồi duyên, không hiểu sao anh cứ như bị chấm đen kia thu hút.
Nhỏ xíu, mờ mờ, nhưng tяên một khuôn mặt trắng nõn tinh tế thì cái thứ này thật sự khiến người ta phải chú ý.
“Tôi còn tưởng em gái cố tình lao ra chặn đầu xe ăn vạ chứ, hóa ra là bệnh thật.” Lăng Phong ngồi vắt chéo chân nhìn chăm chú vào cô, có một loại cảm giác tê dại chạy dọc từ dưới chân lên đến đỉnh đầu.
Lúc ghi hồ sơ bệnh án anh đã mở ví của cô gái này xem giấy chứng minh thư của cô.
Triệu Ý Hinh, tên rất đẹp, nhưng mà người còn đẹp hơn.
Người tяên giường hơi nhúc nhích, không có tỉnh lại nhưng làm cho Lăng Phong hơi giật mình.
… Không biết qua bao lâu, Triệu Ý Hinh mệt mỏi nâng mí mắt lên.
Tяên đầu vẫn còn đau quá, khốn thật, lúc ấy cô chỉ thấy đất trời đảo lộn rồi trước mắt tối đen lại.
Cô đưa tay đỡ trán, cầm lấy điện thoại nhìn xem.
Tin nhắn cuối cùng mà cô nhận được là của một người bạn tương đối thân thiết.
Triệu Ý Hinh mở khóa rồi lần mò vào xem, kết quả người ta chỉ gửi cho cô một tờ báo bảo cô xem đi.
“Tiêu đề này… Diễn viên Tạ Hữu Bằng và Minh Châu?” Con ngươi Triệu Ý Hinh co rụt, cô cứ nghĩ cô bị đá vì bọn họ hết tình cảm với nhau, chuyện này cô có thể chấp nhận được, nhưng mà Tạ Hữu Bằng dám cắm sừng cô sao?
Mẹ nó!
Triệu Ý Hinh tức giận lập tức gọi điện thoại cho Tạ Hữu Bằng, muốn ba mặt một lời, ai ngờ hắn vừa bắt máy đã khó chịu nói: “Em còn gọi làm gì nữa, không phải chúng ta đã chia tay rồi sao?” “Anh quen Minh Châu từ bao giờ?
Hai người qua lại được ba tháng rồi đúng không?” Giọng Triệu Ý Hinh mang theo sự tự trách, trách bản thân sao ngu ngốc không nhận ra.
“Nếu lúc đó không còn yêu nữa thì anh có thể đề nghị chia tay luôn, sao phải chờ đến bây giờ?
Sao phải kéo dài thêm mấy tháng như vậy hả?” Bọn họ quen nhau cũng đã được hai năm, tuy rằng không phải mối quan hệ sâu sắc đến nỗi không buông tay nổi, nhưng vẫn tính là một đoạn ký ức tốt đẹp trong đời.
Vậy mà thoắt cái, Triệu Ý Hinh phát hiện cô bị lừa rất thảm.
“Anh chỉ mới xác định quan hệ với Minh Châu mấy ngày nay thôi, em đừng nói bừa.” “Mấy ngày thì cũng là trước khi chia tay tôi, lương tâm của anh ở đâu hả?
Chó chết!” Triệu Ý Hinh nổi điên.
“Lúc sáng tôi


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡