Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 5

tiếng, chỉ có Tạ Hữu Bằng đang lên và cô gái tên Minh Châu kia thôi.
Nếu làm to chuyện này, cô không mất gì cả.
Phải biết quen nhau hai năm mà số lần họ đi chơi cùng nhau vô cùng ít, thân mật lại càng không.
Bởi vì ngại sau này nổi tiếng sẽ xảy ra vấn đề, cả hai người đều rất giữ mình.
Họ cảm thấy chán nhau một phần chắc cũng vì không tiếp xúc nhiều?
Triệu Ý Hinh nghĩ mãi, cuối cùng sau khi bình tĩnh lại đã không vạch mặt Tạ Hữu Bằng.
Dù gì họ cũng yêu nhau hai năm, bây giờ xé rách mặt nạ thì không chỉ hắn găp rắc rối thôi đâu.
Muốn tố hắn ngoại tình, cùng hắn chiến đấu tới cùng?
Trừ phi cô không muốn tồn tại trong giới nữa.
“Bỏ đi, coi như xui xẻo ɖu.ng trúng một tên cặn bã, sau này cẩn thận một chút vậy.” Triệu Ý Hinh thở dài nói với bạn mình, sau đó tiếc nuối: “Hôm qua có người trả tiền viện phí giúp tớ, dù không nhiều, nhưng vẫn muốn trả lại quá…” Cảm giác đột nhiên được giúp đỡ mà chẳng rõ người đó là ai thật khó chịu.
Triệu Ý Hinh về nhà nghỉ ngơi, xem tin tức về chuyện hẹn hò của Tạ Hữu Bằng và Minh Châu.
Hầu hết mọi người đều khen họ đẹp đôi, chúc phúc, một câu bình luận trách móc cũng không có.
Biết sao được, mối quan hệ của Triệu Ý Hinh và Tạ Hữu Bằng là mối quan hệ ẩn, chưa từng công khai ra ngoài!
Cất điện thoại đi, Triệu Ý Hinh thay quần áo rồi lên đường đến phim trường.
Hôm nay cô vẫn còn vài cảnh quay cuối cùng trước khi kết thúc vai diễn của mình.
Từ đầu đến cuối đều chỉ xuất hiện có mười mấy lần, rải rác.
Cô sắm vai nữ phụ điên cuồng theo đuổi tình yêu và tìm đủ mọi cách hãm hại nữ chính Minh Châu, ác nữ số hai trong phim, vậy mà số lần lên hình ít ỏi đến đáng thương.
Quản lý rất không hài lòng khi đêm qua cô tắt điện thoại, lúc vừa đến nơi đã mắng cô: “Làm gì mà rề rà vậy?
Em có trách nhiệm với công việc một chút được không?” Bình thường đều nói những lời rất nhẹ nhàng, và ẩn sau đó là sự khó chịu, bực dọc, than trách, coi thường.
Triệu Ý Hinh nhìn đồng hồ, mỉm cười đáp: “Chị đừng gấp, em đến sớm tận nửa tiếng rồi, dù sao cũng không có ai trang điểm cho em nên em tự làm.” Trong đoàn phim có thợ trang điểm riêng, và chỉ phụ trách làm tóc tạo hình cho nam nữ chính, về phần các nhân vật phụ thì cứ thoải mái, tùy tiện.
Không phải họ thiên vị, mà thật ra đoàn phim cũng chẳng có bao nhiêu vốn.
Đến cả trang phục của nữ bảy, nữ tám gì đó đều là tự cung.
Thấy Triệu Ý Hinh như cục bông mềm, tức giận cũng không đánh được, quản lý thở dài một tiếng rồi hối thúc: “Thôi, đi chuẩn bị đi.” “Vâng.” Bây giờ Triệu Ý Hinh còn chưa có người đại diện, mà quản lý đang đi cùng cô một mình phụ trách không ít diễn viên, mà bọn họ đều là người mới cần hướng dẫn cả, đâu như Triệu Ý Hinh có thâm niên trong nghề.
Quản lý đương nhiên cũng bận rộn và mặc kệ cô luôn.
Diễn lâu như vậy, moi tim móc phổi ra vì sự nghiệp nhưng vẫn giậm chân tại chỗ, có đôi khi Triệu Ý Hinh rất muốn từ bỏ.
Mọi người tụ họp lại, đạo diễn bắt đầu dặn dò họ: “Bây giờ trời rất là lạnh, lát nữa quay xong chúng ta còn phải chuyển đi nơi khác, mọi người chú ý đừng để NG, nhớ tập trung đó!” “Vâng.” Minh Châu cũng đứng trong đám người, ở giữa đội hình và nở nụ cười đắc


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡