Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 2

Quả nhiên Bùi Tự đang cầm vở của cô, rũ mắt xem rất kỹ.
Kỳ Chiêu khẽ động lòng, nhưng trên mặt lập tức thoáng vẻ hoảng loạn, bước chân vội vã đi tới, giọng nói hơi run rẩy: "Đó là vở của tớ."
Ánh mắt rụt rè, nhưng ngay khoảnh khắc rũ mi xuống, đáy mắt lại lướt qua một tia cười cực nhạt.
Bùi Tự ném "bộp" quyển vở xuống bàn, giọng điệu ngược lại rất ôn hòa: "Của cậu à?"
Ánh mắt cậu sâu thẳm như hồ nước, im hơi lặng tiếng bao trùm lấy cô, từng chút từng chút lướt qua khuôn mặt cô. Ánh mắt ấy quá nóng, quá sắc bén, dường như có thể bóc trần mọi lớp ngụy trang, nhìn thấu tận tâm can.
Biểu cảm vốn đang rất tự tin của Kỳ Chiêu lại bị cái nhìn chăm chú này làm cho rối loạn. Cô bỗng dưng thấy hoảng hốt, cần gì phải nhìn cô như thế chứ, làm cô sinh ra ảo giác không còn chỗ nào để trốn.
Cô điều chỉnh lại cảm xúc, bắt đầu muốn chạy, nhưng chỉ đành giữ sắc mặt không đổi, ung dung nhìn lại cậu.
Bùi Tự bước tới một bước, giọng trầm thấp, loáng thoáng lộ ra sự dao động khó kìm nén: "Tranh cũng là cậu vẽ?"
Cậu áp sát lại gần, Kỳ Chiêu lại chẳng nhìn thấy cảm xúc mãnh liệt trong mắt cậu, chỉ ngửi thấy mùi hương thanh mát nhàn nhạt trên người cậu, lơ đễnh suy nghĩ xem đây là mùi gì. Bùi Tự lại mở miệng: "Vẽ tôi làm gì?"
Chẳng đợi cô trả lời, Bùi Tự đã lướt qua người cô, đóng sầm cửa lại.
Trong phòng bỗng chốc yên tĩnh, ánh mắt cậu trầm xuống như nước, hỏi: "Thích tôi à?"
"Hả?"
Đã tự tưởng tượng đến mức độ này rồi sao? Được thôi, tuy đúng là dễ khiến người ta hiểu lầm thật.
Bùi Tự thấy cô lại ngẩn ra, trong mắt lướt qua vẻ bất lực đầy dung túng, không dồn ép nữa mà chuyển chủ đề: "Cậu gia nhập hội học sinh một năm chẳng thấy mặt, hôm nay sao lại chịu đến rồi?"
Kỳ Chiêu nhíu mày, sao lại biến thành một cuộc thẩm vấn thế này.
Cô khẽ cúi đầu, giọng điệu đáng thương: "Vậy cậu định đuổi tớ hả?"
Bùi Tự ghé sát vào cô: "Đuổi cậu?" Cậu cười: "Muốn đuổi thì đã đuổi từ sớm rồi, sao lại đợi đến bây giờ."
Lời Bùi Tự nói đầy ẩn ý khiến Kỳ Chiêu ngây người trong giây lát. Cậu ta không phải tảng băng di động sao? Sao chỉ vài câu nói đã âm thầm đoạt lại toàn bộ quyền chủ động thế này.
Mọi chuyện dường như bắt đầu chệch khỏi quỹ đạo cô dự tính.
"Sao không nói gì?"
Giọng Bùi Tự dịu dàng nhưng lại mang hàm ý đe dọa.
Kỳ Chiêu đời nào chịu mới ra tay đã bị đối phương kìm kẹp. Cô nhanh chóng lấy lại tinh thần, ngước mắt nhìn thẳng vào cậu, khẽ chu môi, chớp đôi mắt vô tội nói: "Thích cậu thì sao nào? Vẽ cậu phạm pháp chắc? Cậu không thích thì xé đi là đư—"
"Ưm? A!"
Môi truyền đến cảm giác đau nhói, Kỳ Chiêu trừng lớn mắt. Trước mặt là gương mặt phóng đại của Bùi Tự, cậu đang cắn môi cô. Cô theo bản năng đưa tay đẩy cậu ra.
Bùi Tự tiến lên, giữ chặt gáy Kỳ Chiêu, ngậm lấy môi cô hôn vừa kịch liệt vừa dồn dập.
Cậu chặn hết những lời chưa nói hết của cô lại trong cổ họng, đưa lưỡi vào trong khoang miệng cô, tiếng hôn vang lên chùn chụt.
Kỳ Chiêu ư ử trong họng, cả người bị động tác của cậu làm cho mềm nhũn, đẩy thế nào cũng không ra, ngược lại còn bị cậu ôm eo siết chặt hơn.
Cô ngửa đầu ra sau, Bùi Tự lập tức đuổi theo không buông, dán chặt vào môi cô không chừa một kẽ hở, chỉ có nước bọt tràn ra khóe miệng. Tay Kỳ Chiêu bấu chặt vào mép bàn, phát ra tiếng nức nở.
Bùi Tự ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào cô, đáy mắt là dục vọng không thể che giấu sau nụ hôn cuồng nhiệt, giọng nói trầm khàn đi vài phần.
"Muốn làm cậu."
Kỳ Chiêu bị câu này dọa sợ, nhưng bị giam trong lòng cậu, không chỗ nào để trốn: "Đây... đây là trường học!"
Giây tiếp theo, cô đã bị Bùi Tự bế thốc lên bàn, hai chân tách ra kẹp bên hông cậu. Còn chưa kịp suy nghĩ, Bùi Tự lại hôn tới.
Đầu lưỡi bị mút đến vừa đau vừa tê, trong khoang miệng tràn ngập mùi vị của Bùi Tự. Ý thức bị hôn đến mơ hồ hỗn loạn, tay Kỳ Chiêu bấu trên vai cậu cũng mềm nhũn.
Trong phòng chỉ còn tiếng thở dốc và tiếng nước lép bép khi hôn môi, cùng lắm là thêm tiếng gió ngoài cửa sổ. Vài giây sau, hành lang truyền đến tiếng bước chân. Bùi Tự khựng lại, dừng động tác.
Mắt Kỳ Chiêu ầng ậng nước, đôi môi cũng bị hôn sưng đỏ. Bị dừng lại giữa chừng, Bùi Tự thực sự thấy hơi phiền.
Cậu nhanh chóng chỉnh lại đồng phục cho cô. Kỳ Chiêu còn chưa kịp hiểu ra chuyện gì thì đã bị Bùi Tự nửa kéo nửa ôm đẩy vào phòng họp: "Đợi tôi ở đây, cấm chạy."
Vừa dứt lời thì tiếng gõ cửa vang lên, cửa phòng họp bị cậu đóng lại.
Kỳ Chiêu thẫn thờ mất hai phút mới ý thức được chuyện gì vừa xảy ra. Cô bị Bùi Tự cưỡng hôn, cậu ta còn nói muốn...
Chết tiệt.
Cái tên Bùi Tự này sao còn mặt người dạ thú hơn cả cô vậy.
Thế mà lại có cái suy nghĩ hạ lưu đó.
Không đúng, Kỳ Chiêu nhìn xuống sàn nhà.
Hình như cô cũng có suy nghĩ hạ lưu, cô bị nhan sắc của Bùi Tự mê hoặc rồi, nhưng mà... một phát nhảy cóc đến bước lên giường luôn à?
Thôi bỏ đi, Kỳ Chiêu lắc đầu xua đi suy nghĩ, cô mới không thèm nghe lời cậu. Cô mở cửa sổ, chống tay lên khung cửa một cách dứt khoát, tung người nhảy ra ngoài.
Trong đầu Bùi Tự toàn là nụ hôn kia và khuôn mặt đỏ bừng của Kỳ Chiêu, phiền não không chịu được. Lời giáo viên nói cậu chẳng nghe lọt chữ nào. Khó khăn lắm giáo viên mới đi, cậu mở cửa phòng ra xem, quả nhiên người đã chẳng còn ở đó.
Bên trong trống hoác, chỉ có rèm cửa bị gió khẽ thổi bay, từng đợt từng đợt, làm lòng người càng thêm rối loạn.

================================================================================

⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡