Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 3

Chuông tan học vừa reo, Kỳ Chiêu đã vội vàng xốc ba lô lên vai, cắm đầu chạy ra ngoài. Tống Thanh ở bên cạnh thấy bộ dạng như lửa cháy đến nơi của cô thì không nhịn được kéo lại hỏi: "Chiêu Chiêu, sao gấp thế?"
Cô ậm ừ qua loa hai câu, vừa ngước mắt lên đã thấy giáo viên chủ nhiệm đang đi tới từ phía hành lang bên kia. Tim Kỳ Chiêu thót một cái, chẳng kịp giải thích nhiều, buông lại một câu "Có biến!" rồi quay đầu chạy biến.
Tống Thanh lẩm bẩm trong bụng. Kỳ Chiêu trước giờ vui buồn không lộ ra mặt, dù có gặp chuyện gì cũng khéo léo xoay sở, ung dung hóa giải. Bộ dạng hôm nay quả thực quá khác thường, chẳng lẽ lỡ đắc tội với ai rồi?
Hành lang chật kín người, Kỳ Chiêu nhìn dáo dác xung quanh, không thấy người khiến mình sợ hãi đâu, để tránh bị phát hiện, cô cúi thấp đầu xuống.
"Chiêu Chiêu, về hả? Về cùng đi."
Người lên tiếng là Tề Nghị, thể ủy lớp bên cạnh. Cậu ta rất cao, liếc mắt cái đã thấy ngay Kỳ Chiêu.
Trong lòng cô thấy phiền, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ vô tội, áy náy lắc đầu: "Tớ hẹn bạn rồi, để lần sau nhé."
Cô siết chặt lòng bàn tay. Tề Nghị này đang theo đuổi cô, dai như đỉa đói không dứt ra được, lại còn làm rùm beng cho cả thiên hạ biết. Kỳ Chiêu theo bản năng cực ghét loại người này.
Thậm chí khi cậu ta đến gần, cô còn ngửi thấy mùi nước hoa nồng nặc đến nhức mũi, như thứ siro dính nhớp bao lấy đường thở, khiến lông tơ trên cánh tay cô dựng đứng cả lên.
Cậu ta bước tới: "Được thôi, lần sau nhớ đợi tớ nhé."
Kỳ Chiêu lười cả cười xã giao, thật sự không chịu nổi mùi trên người cậu ta, bèn giơ đồng hồ lên giả vờ vội vã: "Không còn sớm nữa, tớ đi trước đây."
Dứt lời, một người từ góc ngoặt bước ra , cao gầy hơn Tề Nghị, mái đầu đinh khiến người đó trông càng thêm ngông nghênh bất cần. Ánh mắt người đó nhìn về phía Kỳ Chiêu. Tim cô thắt lại, ba chân bốn cẳng bỏ chạy.
Tề Nghị nhìn theo bóng lưng cô đến ngẩn ngơ, đúng lúc này vai bị ai đó tông mạnh một cái. Cậu ta tức giận nhìn sang, thấy là Bùi Tự lớp 1, tên này tính tình quái gở lắm. Tề Nghị bực dọc mắng: "Không có mắt à!"
Bùi Tự chẳng thèm bố thí cho cậu ta một ánh nhìn, cứ thế đút tay vào túi quần đi thẳng ra ngoài.
Chạy ra khỏi trường, Kỳ Chiêu mới thở phào nhẹ nhõm. Ngoái lại nhìn không thấy ai đuổi theo mới yên tâm. Cảm giác rã rời lan khắp toàn thân, tiếp theo đó là sự hối hận vì dáng vẻ hoảng hốt vừa rồi của mình. Thật ra chẳng có ai đuổi theo cả, màn chạy trốn bán sống bán chết ban nãy chỉ là cô tự dọa mình mà thôi.
Cái gì chứ, còn bảo là to gan, mới bị hôn một cái đã chùn bước rồi. Nhưng cô lại tự an ủi bản thân, chắc là do cô không thích kiểu tự dâng đến tận cửa, dễ dàng trêu chọc được thì chán phết.
Nhưng mà, hôm nay cậu ta nói muốn...
Kỳ Chiêu từng xem phim đen, rất rõ chuyện nam nữ kia, chỉ thiếu chút nữa thì thực hành. Cô cắn môi, trong lòng phiền muộn không thôi, sao lại vừa muốn lại vừa không muốn thế này.
Năm lớp 10 cô từng quen một gã trường ngoài. Vốn dĩ Kỳ Chiêu đã chuẩn bị sẵn sàng để tiến tới bước tiếp theo với hắn, không ngờ lén đến nhà hắn lại bắt gặp ngay một màn "hiện trường sống động", khiến cô ghê tởm đến mức cả năm trời không dám nghĩ đến chuyện vượt rào nữa.
Năm nay cô cũng đã ngoan ngoãn hơn nhiều, bố mẹ về đều dẫn cô đi tiệc tùng, ai nấy đều khen cô là đứa trẻ ngây thơ ngoan ngoãn, nghe đến phát ngán.
Bố giới thiệu cho cô con trai của chủ nhiệm viện bọn họ, lớn hơn cô một khóa. Người đó đúng chuẩn con ngoan trò giỏi, ừm... tuy bề ngoài cô trông cũng giống vậy.
Nhưng Kỳ Chiêu chưa bao giờ là người có kiên nhẫn để chơi trò "lửa nhỏ hầm lâu", thứ cô khao khát là ly rượu mạnh uống một hơi cạn sạch, chứ không phải tách trà nhạt nhẽo vô vị.
Chuyện theo đuổi Bùi Tự vốn tưởng sẽ không suôn sẻ, Kỳ Chiêu đã chuẩn bị sẵn tâm lý bị từ chối phũ phàng, nghĩ rằng tên mình cũng sẽ như bao người khác bị cậu hờ hững gạt đi. Ai ngờ đâu tên còn chưa kịp nói đã hôn nhau rồi. Đầu óc cô hoàn toàn mụ mị, phản ứng đầu tiên là tên Bùi Tự này không thể dây vào được.
Nhưng biết làm sao, sau này gặp lại thì thế nào.
Cô đi lang thang trên phố, ý nghĩ lại xoay chuyển.
Hay là, cứ thử xem sao, dù sao đẹp trai như thế, mình cũng chẳng thiệt.
Nghĩ vậy tâm trạng Kỳ Chiêu nhẹ nhõm hơn hẳn, cũng chẳng muốn đi dạo nữa, đi thẳng về nhà. Khi rẽ qua một con phố, cách đó không xa có mấy chiếc xe mô tô đang đỗ, là Tề Nghị và mấy tên côn đồ ngoài trường.
Cô bất lực thở dài, đúng là ghét của nào trời trao của ấy.
Kỳ Chiêu đi vào con hẻm bên cạnh, cũng chẳng biết có thông ra đường lớn không, dù sao chỉ cần không gặp đám người kia là được.
Lòng vòng qua mấy con hẻm, cô lạc đường thật. Đang định quay lại thì cánh tay bị ai đó kéo mạnh một cái. Cô nhìn rõ là Bùi Tự, chưa kịp mở miệng thì người đã áp tới, cắn lên môi cô.
"Ưm."
Lưỡi Bùi Tự cuốn lấy cô, Kỳ Chiêu bị ép ngửa đầu đón nhận nụ hôn cuồng nhiệt của cậu. Hơi thở cô dồn dập, tay chống lên ngực cậu đấm thùm thụp nhưng chẳng có chút lực nào.
Cảm nhận được Bùi Tự đang mút mát môi lưỡi mình, tham lam đoạt lấy hơi thở của cô, nước bọt quấn quýt lấy nhau. Cô mở to mắt, sợ có người bất thình lình xuất hiện, sao Bùi Tự cứ như không có việc gì, cái gì cũng không sợ thế này.
Hôn nhau ngấu nghiến vài phút Bùi Tự mới chịu buông tha cho cô, nâng cằm cô lên liếm nhẹ môi cô: "Chiêu Chiêu?"
"Hửm?"
Trong mắt Kỳ Chiêu phủ một tầng hơi nước mờ mịt, cánh tay vẫn mềm nhũn đặt trên vai cậu, ngực phập phồng kịch liệt vì thở gấp. Ánh mắt Bùi Tự lại mang theo áp lực cực lớn quét xuống dưới, khóa chặt lấy bộ ngực đang nhấp nhô không ngừng của cô, rồi lại lướt lên gò má ửng hồng và chiếc cổ thon dài, nơi đó vẫn còn vương lại vệt đỏ ửng vì kích động.
Đợi bình tĩnh lại, cô đẩy người ra mắng: "Cậu bị hội chứng nghiện hôn à, gặp ai cũng hôn."
Bùi Tự không nói gì, nắm chặt cổ tay cô kéo lên lầu. Kỳ Chiêu giãy không ra: "Đi đâu?"
"Nhà tôi."
Kỳ Chiêu khựng lại, trong đầu lại hiện lên ba chữ kia: "Tớ không về nhà cậu, cậu buông tớ ra."
Chìa khóa cắm vào ổ, Bùi Tự kéo tuột người vào, đóng sầm cửa lại: "Sợ cái gì?"
Trong nhà không kéo rèm, tối om như mực. Kỳ Chiêu siết chặt lòng bàn tay, nước mắt rơi xuống, vai run lên bần bật, giọng nói nhuốm mùi nức nở: "Hôm nay bị cậu hôn hai lần một cách vô duyên vô cớ, giờ còn kéo tớ về nhà cậu, tớ không muốn ngủ với cậu."
"Hừ."
Bên tai truyền đến tiếng cười khẽ đầy ẩn ý của Bùi Tự, ngay sau đó là tiếng "tách", ánh đèn chói mắt như dòng nước lạnh dội xuống, xua tan mọi sự mờ ám. Kỳ Chiêu khó chịu nhắm chặt mắt, mất vài giây mới miễn cưỡng thích ứng được với ánh sáng. Khi mở mắt ra lần nữa, Bùi Tự đã ung dung ngồi trên ghế sofa đối diện.
Cậu bày ra bộ dạng lười biếng: "Ai nói kéo cậu về đây là để ngủ với cậu."
Tay cậu từ trong túi móc ra một cái thẻ học sinh: "Của cậu, bị rơi."
Cậu nói chuyện với giọng điệu chậm rãi, kéo dài âm cuối giữa các chữ, toát lên vẻ ung dung như mèo vờn chuột, dường như mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát.
Kỳ Chiêu rũ mắt, khi ngước lên lần nữa, tia nước trong mắt đã biến mất tăm, dáng vẻ chực khóc ban nãy hóa ra chỉ là diễn.
Cô đi tới giật lấy thẻ học sinh, xoay người định đi.
"Sao Tề Nghị lại gọi cậu là Chiêu Chiêu?" Bùi Tự hỏi rất quan tâm, nhưng giọng điệu nồng nặc mùi giấm chua.
"Liên quan gì đến cậu."
"Tôi không thích."
Cô nghe thấy tiếng đứng dậy, chân chưa kịp lùi lại thì Bùi Tự đã mang theo một trận gió áp sát trước mặt. Eo cô thắt lại, cánh tay rắn chắc của cậu quấn chặt lấy eo cô, cả cơ thể mất thăng bằng, không kiểm soát được ngã vào phạm vi khống chế của cậu.
"Không muốn thấy cậu có quan hệ với thằng đàn ông nào khác, không muốn bọn nó gọi cậu là Chiêu Chiêu."
Bùi Tự lẳng lặng nhìn cô, nhìn đôi mắt kia nhanh chóng phủ lên lớp sương mù, ửng đỏ, bộ dạng chịu đủ tủi thân. Ánh mắt cậu trắng trợn, cúi đầu cọ cọ trán cô, rất muốn bắt nạt cô, nhìn bộ dạng cô cầu xin tha thứ.
"Cậu bị bệnh à."
Giọng Kỳ Chiêu hơi run, vì cảm nhận được bên dưới có thứ gì đó đang chọc vào người cô.
"Đúng vậy."
Bùi Tự cúi đầu, ôm người chặt hơn: "Tôi đúng là muốn ngủ với cậu, cậu có muốn ngủ với tôi không," cậu cắn vành tai cô, hơi thở dồn dập gọi, "Bảo bối."
"Đồ vô sỉ."
Kỳ Chiêu đẩy cậu, còn tiếp diễn nữa là cô tiêu đời.
"Nhưng hôm nay có người cố ý cọ chân tôi, cố ý để tôi thấy tranh cô ấy vẽ, tôi nhịn không được."
Trên mặt cậu nở một nụ cười xấu xa không hề che giấu, vẻ lưu manh đó khác hẳn hình tượng ở trường. Mọi sự nề nếp và ưu tú ở trường chỉ là lớp mặt nạ mỏng manh, giờ phút này mặt nạ rơi xuống, lộ ra bản chất hoang dã trần trụi bên trong.
Đúng vậy, cho dù học giỏi nhất đi chăng nữa, cũng không thay đổi được cốt cách cậu ta là một tên côn đồ.
Kỳ Chiêu bị vạch trần nên có chút thẹn quá hóa giận, vùng không thoát đành trừng mắt nhìn cậu: "Phải, tớ cố ý đấy, tớ muốn câu cậu đấy, ai ngờ cậu dễ cắn câu thế làm tớ chẳng còn chút hứng thú nào. Hơn nữa ngủ hay không là do tớ quyết định."
Bùi Tự cười khẩy một tiếng, cúi đầu ngửi cổ cô: "Không phải tính cậu tốt lắm sao?"
Kỳ Chiêu giơ chân định đá, lại bị Bùi Tự nhanh tay lẹ mắt tóm được chân, ép cô vào tường, chân cô gác lên hông cậu. Cậu ưỡn người, dùng thứ cứng rắn bên dưới thúc vào đùi non của cô, giọng trầm khàn: "Đừng lộn xộn." Rồi bóp cằm cô bắt đầu hôn tiếp.
Cô hé miệng, lưỡi bị Bùi Tự ngậm lấy quấn quýt, môi dán chặt không chừa kẽ hở, nước bọt không kịp nuốt trôi tràn ra khóe miệng.
Bùi Tự rút vạt áo sơ mi đang sơ vin trong váy của cô ra, bàn tay lạnh lẽo luồn vào, chỉ mới chạm vào eo mà cô đã như bị điện giật.
Cậu ngẩng đầu, đợi Kỳ Chiêu lấy lại hơi, ngón cái xoa nắn vòng eo mềm mại của cô: "Muốn sờ một chút, được không?"
Kỳ Chiêu bật cười khó tin: "Cậu mà cũng biết hỏi ý kiến người khác cơ à."
Cô rũ mắt, ánh mắt chậm rãi lướt qua lồng ngực, cổ, cuối cùng nhìn vào mắt cậu. Im lặng là câu trả lời tốt nhất, không thể bắt bẻ, bao gồm cả mùi hương hoa dành dành thanh khiết mà cô yêu thích nhất, sự hoàn hảo này giống như một cái bẫy, mà cô đang đứng ngay miệng bẫy, lòng dạ dao động.
Kỳ Chiêu bỗng nhiên dịu mặt lại, thu lại vẻ hoảng sợ ban nãy, tay quàng lên cổ cậu, đổi sang giọng điệu mềm nhũn: "Cậu cũng cho tớ sờ đi."
Hai người ngã xuống ghế sofa, Bùi Tự đè lên người cô: "Cậu muốn sờ thì sờ."
Kỳ Chiêu nhếch môi, ngón tay từ vai cậu trượt xuống, cách lớp áo chọc chọc vào cơ ngực rắn chắc, rồi lần xuống sờ cơ bụng, nhẹ nhàng như lông vũ gãi vào lòng Bùi Tự ngứa ngáy.
Cậu nằm im nhìn cô, hai người nhìn nhau, trong mắt tràn đầy dục vọng tán tỉnh, cứ nhìn nhau rồi sờ soạng thế này còn kích thích hơn cả lên giường.
Kỳ Chiêu choàng cổ cậu kéo xuống, cắn khóe miệng cậu, rồi tay bất ngờ trượt xuống dưới, cách lớp quần chạm vào côn thịt của cậu.
"Hừm."
Ánh mắt Bùi Tự tối sầm: "Cậu chắc chắn muốn sờ chỗ này?"
Kỳ Chiêu nhìn cậu với vẻ vô tội: "Dù sao cậu cũng phải nghe tớ, tớ muốn ngủ thì ngủ, không muốn thì cậu không được vượt giới hạn."
Bùi Tự nhìn cô, trong mắt hiện lên vẻ giảo hoạt: "Vậy trừ việc đó ra thì cái gì cũng được làm?"
Kỳ Chiêu lắc đầu: "Không phải, vẫn là phải nghe tớ mới được."
Bùi Tự vừa cởi cúc áo cô vừa nói: "Nhiều lời."
Áo bị phanh ra, làn da trần trụi lộ ra trong không khí, Kỳ Chiêu co người lại.
Bàn tay Bùi Tự phủ lên áo lót siết chặt xoa nắn, Kỳ Chiêu muốn kêu lên, cắn chặt môi, tay bấu chặt ghế sofa dưới thân, cảm giác tê dại từ ngực lan ra toàn thân.
Cách lớp vải xoa nắn ngực cô đã thấy rất sướng rồi, mềm mại, vừa to vừa trắng. Cậu cởi móc áo lót, nâng người cô lên ném cái áo sang một bên. Cậu không động đậy, cứ thế nhìn chằm chằm vào ngực cô. Dù là nằm cũng thấy nó rất lớn, phập phồng theo từng nhịp thở, bầu ngực trắng nõn ửng hồng vì xấu hổ cùng đầu ngực phấn hồng xinh xắn.
Kỳ Chiêu cảm thấy khó chịu vô cùng, bị nhìn trần trụi như vậy cũng biết xấu hổ chứ.
Bùi Tự bóp lấy một bên ngực, nhìn nó biến đổi hình dạng trong tay mình, hơi dùng sức một chút, thịt ngực liền tràn qua kẽ tay, dùng sức thêm chút nữa liền để lại dấu tay.
Mặt Kỳ Chiêu đỏ bừng, cô muốn kêu lên, bên dưới không kiểm soát được bắt đầu ngứa ngáy.
Đầu ngực dưới sự trêu đùa của cậu dựng đứng lên, Bùi Tự dùng hai ngón tay kẹp lấy, nhẹ nhàng kéo một cái.
"A."
Kỳ Chiêu kêu lên thành tiếng: "Cậu đừng... ưm a."
Bùi Tự cúi xuống ngậm lấy đầu ngực, cô ngửa đầu thở dốc, cảm thấy trước ngực ướt át, nơi nhạy cảm nhất bị Bùi Tự ngậm lấy, cậu cắn nhẹ vào thịt mềm, đầu lưỡi từng cái từng cái liếm qua núm vú.
"Ưm... a a."
Kỳ Chiêu đã không kìm được phát ra tiếng rên rỉ khe khẽ, đầu ngực nhạy cảm không chịu nổi, Bùi Tự còn dùng răng day day.
Môi cậu rời đi, hai tay đều phủ lên xoa nắn, ngực bị bóp chặt rồi thả lỏng, tốc độ chậm rãi, Kỳ Chiêu có thể cảm nhận rõ ràng.
Cô vô thức hừ hừ.
Bùi Tự vươn ngón tay ấn vào đầu ngực, Kỳ Chiêu thấy khó chịu cong người né tránh: "Đừng... đừng làm vậy."
Nghe vậy cậu liếm môi, giơ tay vỗ nhẹ một cái, bầu ngực mềm mại bắt đầu run rẩy như sóng nước. Cậu lại vỗ nhẹ từng cái, đầu ngực hồng hào khẽ rung động theo, làn da trắng nõn bị vỗ đến ửng đỏ.
"Ư..."
Cổ họng Bùi Tự thắt lại, không vỗ ngực cô nữa mà giơ tay bóp mạnh.
"A, cậu nhẹ chút... a."
Cái này thì đau thật, vừa đau vừa sướng, bên dưới bắt đầu rỉ nước.
Bùi Tự lại cúi đầu hôn lên bầu ngực, gặm cắn để lại từng dấu vết, một tay bóp ngực, một miệng cắn xuống, lưỡi xoay vòng quanh đầu ngực, thỉnh thoảng lướt qua điểm nhạy cảm nhất của cô khiến người Kỳ Chiêu khẽ run lên. Tay kia của cậu cũng đang kéo giật bên ngực còn lại, ý thức Kỳ Chiêu đã hoàn toàn hỗn loạn, không ngừng rên rỉ. Cả hai bầu ngực đều nằm trong sự kiểm soát của bàn tay to lớn của cậu.
"Á... a a a Bùi Tự."
Cậu ngậm lấy đầu ngực bắt đầu dùng sức vừa mút vừa liếm, răng vừa day vừa cắn, bên kia đầu ngực bị tay kẹp lấy trêu đùa kéo dãn, sưng tấy lên. Cô khóc lóc giơ tay đẩy cậu, Bùi Tự chỉ càng dùng sức xoa nắn thịt mềm, đầu lưỡi ấn vào đầu ngực gặm cắn.
Đầu óc Kỳ Chiêu mơ hồ, khoái cảm từng đợt ập tới. Cô muốn khóc, tất cả những lần đầu tiên đều dồn vào hôm nay, cánh cửa cấm kỵ vừa mở ra đã khiến cô không chống đỡ nổi, nhưng bản năng cơ thể lại muốn nhiều hơn nữa để lấp đầy sự trống rỗng.
Cuối cùng cô không nhịn được giơ tay giật tóc Bùi Tự: "A, tớ không muốn nữa, cậu đừng cắn nữa."
Bùi Tự cắn mạnh một cái lên bầu ngực rồi mới ngẩng đầu, chỉ thấy mắt Kỳ Chiêu ướt sũng, đầu ngực sưng đỏ, bầu vú bị cào ra những vết đỏ hồng, trông hệt như con cừu non chờ làm thịt.
"Thế này đã không chịu nổi rồi?"
Kỳ Chiêu định ngồi dậy thì bị cậu ấn xuống, cô nói: "Cậu dã man quá."
"Bảo bối, đây là dịu dàng nhất rồi đấy."
Tay Bùi Tự trượt xuống dưới: "Sờ 'cô bé' của cậu nhé?"
Kỳ Chiêu lắc đầu, nức nở nói không muốn.
"Tôi cứng rồi, vậy cậu giúp tôi sờ sờ nhé?"
Kỳ Chiêu vẫn lắc đầu.
Bùi Tự vẫn cởi quần ra, kéo quần lót xuống, côn thịt dựng đứng đập vào đùi cô, "nơi đó" của cô bất giác co rút lại.
Bùi Tự nắm lấy tay cô: "Không chịu nổi nữa rồi, cậu không giúp tôi sờ thì tôi sẽ muốn làm cậu đấy."
Kỳ Chiêu nghiêng đầu sang chỗ khác không nhìn, để mặc cậu kéo tay xuống, chạm vào thứ nóng hổi kia, dường như muốn đốt thủng lòng bàn tay cô.
Tay cô hơi run, run rẩy nắm lấy côn thịt của Bùi Tự, to quá, sắp nắm không hết.
Kỳ Chiêu vừa thút thít vừa bị cậu nắm tay tuốt lên tuốt xuống, tay tê rần.
Cô không kiểm soát được lực đạo, vì căng thẳng nên lúc mạnh lúc nhẹ.
"Ưm... Kỳ Chiêu, nhẹ chút."
Giọng Bùi Tự ôn hòa, cô bèn nới lỏng tay, giờ chỉ có tay cô đang nhẹ nhàng tuốt lộng bên dưới, cảm giác này còn xấu hổ hơn cả làm tình.
Bùi Tự nhìn chằm chằm sườn mặt đỏ như sắp rỉ máu của cô: "Không chạm vào nơi đó của cậu, vậy dùng ngực được không?"
Cô nghi hoặc nhìn cậu, sau đó gật gật đầu.
Bùi Tự lấy cái gối kê sau lưng cô, chồm người tới trước, hai tay ép hai bầu ngực mềm mại của cô vào giữa, giây tiếp theo, người cậu đè lên, côn thịt chọc vào khe ngực.
Nóng hổi vô cùng, to đến mức thịt ngực cô không bao hết được.
"A, không được không được, không muốn, tớ không muốn."
"Đừng động."
Bùi Tự càng dùng sức thúc, quy đầu chọc vào cằm cô. Kỳ Chiêu nghiêng đầu thút tha thút thít, cũng có nói là làm tình bằng ngực đâu chứ.
Cảm giác rất kỳ lạ, cô càng muốn khóc hơn, quy đầu thỉnh thoảng húc vào cô, cắn môi cũng khó kìm nén tiếng rên rỉ.
"Cậu đã hứa nghe lời tớ mà... tớ không muốn."
"Cậu nói được mà."
Bùi Tự thấy bộ dạng cô rơi nước mắt đáng thương cực kỳ, càng dùng sức thao lộng bộ ngực cô, từng cái từng cái một. Cậu xấu tính đè đầu ngực cô ma sát lên côn thịt, Kỳ Chiêu hét lên muốn trốn, cậu càng làm mạnh hơn, dịch thể rỉ ra từ lỗ nhỏ làm ướt một mảng trước ngực, tinh hoàn đập vào làm da cô cũng đỏ lên một mảng, cả người Kỳ Chiêu bị chơi đùa đến mềm nhũn.
Cho đến khi trước ngực tê dại không còn cảm giác, Kỳ Chiêu cảm thấy cậu sắp bắn, khóc lóc lùi về sau: "Đừng, đừng bắn lên người tớ."
Bùi Tự ấn ngực cô thúc mạnh một cái, rút ra mấy tờ giấy ăn rồi bắn vào trong đó.
Kỳ Chiêu mím môi thút thít đầy tủi thân. Bùi Tự hôn lên khóe miệng cô, nuốt hết những giọt nước mắt: "Không thích thế này à?"
"Không thích."
Cô ngồi dậy nhặt quần áo mặc vào từng cái một, đứng sắp không vững.
"Tối nay ở lại đây đi."
Kỳ Chiêu dùng sức hất tay cậu ra: "Không muốn."
"Đã xong rồi, chúng ta không làm gì nữa đâu."
"Không muốn, tớ muốn về nhà."
Bùi Tự nhìn cô chằm chằm, cũng mặc quần áo vào: "Vậy tôi đưa cậu về."
"Tớ không cần! Nhà tớ gần ngay đây."
"Ừ, đi thôi."
"Tớ nói không cần cậu đưa!" Cô nhấc chân định chạy thì bị người ta chặn một bước ép vào tường: "Kỳ Chiêu, đừng giận tôi, muốn đánh hay muốn làm gì cũng được, nhưng đừng dùng thái độ đó đối với tôi."
Kỳ Chiêu xoay người tát cậu một cái thật mạnh, mặt Bùi Tự lệch sang một bên nhưng lại bật cười, nắm lấy tay cô, nắn nắn lòng bàn tay: "Đưa cậu về nhé."
Nhà cô ở khu biệt thự cạnh khu nhà Bùi Tự, qua một cái đèn xanh đèn đỏ là tới.
Đến tận lúc vào cửa cô cũng không thèm nhìn Bùi Tự lấy một cái, lười quan tâm cậu ta.
Cơ thể mỏi nhừ, quần lót ướt đẫm một mảng, cô nhìn chằm chằm hai giây rồi ném vào thùng rác. Nhìn trong gương thấy trước ngực từng mảng đỏ ửng, còn có vệt nước chưa khô, khe ngực vẫn còn cảm giác tê dại, trống rỗng. Đầu ngực vẫn chưa hết sưng, dựng đứng lên cao ngất. Cô ôm mặt, sao mọi chuyện lại khác xa so với tưởng tượng của mình thế này, cái tên Bùi Tự này bị làm sao vậy chứ.

================================================================================

⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡