Chương 1
Sau khi ngấm nước mưa, sắc đỏ của đường chạy dường như trở nên thẫm hơn, trông như vừa rỉ máu, lại thêm ánh trời chiếu rọi, mặt nước lấp lánh gợn sóng cũng khá đẹp mắt. Chỉ là khi nhìn kỹ hơn, trên mặt nước lềnh bềnh vụn cỏ và những thứ rác rưởi không tên, trông xấu đi vài phần.
Sau lưng có tiếng người thúc giục, giọng điệu gấp gáp, vừa chạy vừa đập bóng, muốn tranh thủ ba mươi phút quý giá nhờ ông trời "mở mắt" tạnh mưa để đến sân bóng so tài.
Tiếng bóng đập xuống đất "bộp bộp", cộng thêm mấy câu chửi thề thốt ra vì vội vã của đám nam sinh thật sự quá ồn ào. Kỳ Chiêu đảo mắt, quay người đi về lớp.
Vừa định gục xuống ngủ một giấc thì tai cô lại bị tra tấn bởi tiếng ồn của mấy người vừa vội vã chạy vào: "Chiêu Chiêu, hôm nay cái tiệm đó không mở cửa, bọn tớ đợi mãi."
Cô thầm cười trộm trong lòng, đương nhiên là không mở cửa rồi, vì cô cố tình muốn trêu đùa bọn họ một phen mà.
Nhưng trên mặt lại bày ra vẻ vô tội mười phần, đôi mắt kia trong veo đến mức khiến người ta chẳng thể mảy may nghi ngờ. Cô khẽ nhíu mày, giọng điệu mang theo vẻ áy náy vừa đủ: "A, có lẽ là tớ nhớ nhầm giờ, cũng có thể hôm nay họ nghỉ, thật xin lỗi nha."
Mấy người kia nhìn dáng vẻ "tôi thấy mà thương" này của cô, ngọn lửa giận trong lòng vốn đã ít ỏi nay tắt ngấm. Tuy phải đợi từ 5 giờ sáng đến 10 giờ, nhưng cũng coi như không uổng công.
Lớp trưởng lúc này mới bảo họ: "Mấy cậu vắng hai tiết, giáo viên chủ nhiệm đang tìm đấy."
Trái tim ba người vừa mới thả lỏng lại treo ngược lên. Nghe vậy, Kỳ Chiêu càng thêm ngại ngùng, hốc mắt đỏ hoe: "Xin lỗi, còn hại các cậu bị giáo viên mắng."
Một nam sinh vội xua tay an ủi: "Hầy, chuyện này có là gì! Bọn tớ là khách quen của văn phòng giáo viên rồi, quen lâu rồi! Cậu đừng để trong lòng."
Người khác cũng nhanh nhảu tiếp lời: "Đúng đó, mẫu figure cậu thích cứ bao lên người bọn này, lần sau nhất định mang đến cho cậu!"
Cô mím môi, ngước mắt lên nhìn, ánh mắt long lanh ngập nước, khẽ nói: "Các cậu tốt thật đấy..."
Đợi mấy người đó đi xa, cô lập tức thu lại biểu cảm, lạnh lùng ném cho bóng lưng họ một cái đảo mắt kín đáo, giả vờ đáng thương cũng mệt phết.
Chưa kịp thở lấy hơi, bên cửa sổ lại thò ra cái đầu của một nam sinh, cách một lớp kính nhìn cô chằm chằm:
"Chiêu Chiêu, hôm qua tớ đợi cậu cả buổi chiều... sao cậu không tới?"
Lại thêm một kẻ nữa. Tiện miệng bịa vài câu nói dối mà bọn họ ai cũng tin sái cổ.
Cô lại diễn cái vẻ hối lỗi ban nãy: "Hôm qua tớ bị mẹ kéo đi gặp người quen, ngại quá, không kịp báo với cậu."
Tên đó bám vào cửa sổ, ánh mắt nhìn người chòng chọc khiến Kỳ Chiêu dấy lên một trận phản cảm trong lòng. Cậu ta nói: "Không sao, vậy tớ add Wechat cậu nhé? Lần sau có thể nhắn trên điện thoại."
"A, hôm nay tớ không mang điện thoại, để lần sau đi."
Đợi người đi rồi, Tống Thanh vẻ mặt đầy nghi hoặc: "Mẹ cậu chẳng phải đang ở nước ngoài sao? Với lại cái mô hình kia cậu tự mua được rồi mà?"
Kỳ Chiêu kéo tay bạn lắc lắc: "Ây da tớ quên mất mà, cậu cũng biết tính tớ hay quên, tớ đâu có cố ý."
Câu cuối cô bĩu môi nói, đến Tống Thanh cũng chẳng chịu nổi cô nàng này: "Được rồi được rồi, tin cậu."
Đợi mọi người tản đi hết, cô ngả người ra sau, một tay chống cằm, vắt chéo chân đắc ý rung đùi.
Thật thú vị, chỉ cần một biểu cảm, một câu nói ngọt, là có thể khiến đám người này xoay quanh cô.
Cô nheo mắt, khóe miệng cong lên một độ cong không giấu được.
Đến tiết thể dục, cô vốn đang đánh cầu lông với Tống Thanh, động tác nhẹ nhàng uyển chuyển, trời lại không có gió nên chơi rất vui vẻ. Nhưng cô phát giác được bên sân có mấy nam sinh ánh mắt dính nhớp đang dõi theo mình, đặc biệt là khi cô nhảy lên rồi đáp xuống, tầm mắt họ cứ dán chặt vào tà váy hơi bay lên.
Cổ tay run lên, cầu lông đập thẳng xuống đất. Trên mặt vẫn còn treo nụ cười nhưng ánh mắt đã lạnh đi, nếu trong tay có dao, thứ đầu tiên cô muốn khoét đi chính là mấy đôi mắt không biết kiềm chế kia.
Nhưng Kỳ Chiêu không tỏ ra vẻ muốn cầm dao chém người, cười nhẹ nhàng quay sang nhìn mấy người đó: "Chơi cùng không?"
Mồ hôi trượt từ thái dương xuống gò má ửng hồng vì nóng, ánh nắng loang loáng chiếu vào khiến giọt mồ hôi lấp lánh, tôn lên làn da trong suốt của cô, càng làm toát lên vẻ đẹp thanh thuần đầy sức sống.
Mấy người kia chẳng cần suy nghĩ, gật đầu lia lịa.
Tống Thanh lên trước, chưa qua ba lượt đã bị đối phương đánh bại. Sau đó đến lượt Kỳ Chiêu. Con trai nhìn con gái thì mắt cứ đờ ra, đến cái tiểu não cũng đờ đẫn theo. Ban đầu mấy quả cầu bay tới vừa mạnh vừa gấp, Kỳ Chiêu còn chưa nhìn rõ đường cầu thì nó đã đập mạnh xuống đất. Cô chẳng đỡ được quả nào, dứt khoát ném vợt, nhíu mày: "Không chơi nữa."
"Đừng mà đừng mà, bọn tớ đánh nhẹ lại."
Khóe miệng cô khẽ nhếch, chút không phục trong lòng bị khơi dậy.
Gió nhẹ nổi lên, lướt qua hàng cây bên sân, cành lá xào xạc. Kỳ Chiêu nắm chặt quả cầu, cảm nhận hướng gió, sau đó cổ tay hất lên, quả cầu nhẹ bẫng rời tay, nương theo chiều gió bay xéo ra ngoài. Điểm rơi cực kỳ hiểm hóc, đối phương căn bản không kịp phản ứng, chỉ có thể trân mắt nhìn cầu rơi ra ngoài sân rồi chạy đi nhặt.
Tốc độ phát cầu của đám con trai quả thực đã chậm đi nhiều, nhưng cô lại làm ra vẻ không đỡ được, cổ tay mềm oặt, cứ để mặc mấy đường cầu đơn giản trượt qua mép vợt.
Dù sao sau lưng cũng có một tên con trai khác ân cần nhặt cầu giúp cô.
Cô cứ thế phát cầu đi, lần này đến lần khác, khiến quả cầu lệch khỏi hướng nó nên đến.
Cả tiết thể dục, mấy người kia chỉ lo chạy khắp sân nhặt cầu, chẳng đánh được mấy hiệp ra hồn. Đợi đến khi chuông reo hết giờ, ai nấy đều mệt đứt hơi, lưng áo đồng phục ướt đẫm mồ hôi.
"Hì hì, lần sau chơi tiếp nhé."
Đúng là không chết tâm, còn muốn có lần sau.
Cô nhếch môi cười, đáy mắt tràn đầy đắc ý: "Được nha, vợt này của phòng thể chất, phiền các cậu trả giúp nhé."
Trên đường về lớp, mồ hôi bắt đầu chảy từ cổ xuống, thấm vào trong áo. Cô sờ túi áo mấy lần mới nhớ ra giấy ăn đã dùng hết, đang định mở miệng hỏi Tống Thanh thì bất ngờ suýt chút nữa đâm sầm vào lòng ngực một người.
Hai người đồng thời ngẩng đầu.
Ánh mắt đối phương rất lạnh, tầm mắt chỉ dừng lại trên mặt cô trong thoáng chốc rồi dời đi, hờ hững lướt qua người cô.
Tiếp đó, yết hầu khẽ chuyển động một cái rất khó phát hiện.
Tóc mái ướt đẫm mồ hôi dính bết vào da, hai má ửng hồng, cần cổ cũng vương lớp mồ hôi mỏng, đến chân tóc cũng ướt át, cả người cô trông như vừa mới thoát ra khỏi chuyện gì kịch liệt lắm.
Kỳ Chiêu cảm thấy người này trông có chút thú vị. Đầu đinh cắt gọn gàng, lông mày rậm, sống mũi cao thẳng, trông rất đẹp trai. Một đôi mắt đen thẫm sâu hút, quả thực là gương mặt vạn người có một. Khi lướt qua nhau, cô ngửi thấy mùi hương cực nhạt trên người cậu ta, sạch sẽ lại thanh lãnh, trái ngược hoàn toàn với dáng vẻ đầm đìa mồ hôi của cô lúc này.
Cô hỏi Tống Thanh: "Người đó là ai vậy?"
"Bùi Tự lớp 1 đó, người của hội học sinh."
"Vậy sao?"
"Ừ, hơn nữa cậu ta từ năm lớp 10 đã ngồi ghế hội trưởng rồi." Tống Thanh trêu chọc: "Cậu đấy, gia nhập hội học sinh mà chẳng bao giờ đi, hai tai không nghe chuyện ngoài cửa sổ, đương nhiên là cái gì cũng không biết."
"Cũng không hẳn, tớ từng gặp cậu ta." Kỳ Chiêu nhớ lại: "Lớp mỹ thuật bọn tớ có người từng vẽ cậu ta, có điều người thật đẹp trai hơn trong tranh một chút."
Tống Thanh gật đầu: "Cái đó thì đúng, người theo đuổi cậu ta cũng nhiều lắm."
Cô nghiêng đầu, đáy mắt lướt qua một tia hứng thú. Người như vậy, trêu đùa chắc cũng thú vị lắm đây.
Có điều... cũng không thể quá nôn nóng.
Buổi chiều hội học sinh phải họp, Mao Lực lớp bên đi ngang qua cô, giọng như muốn tranh công: "Chiêu Chiêu, tớ đi họp thay cậu rồi đấy."
Hơn một năm nay cô không đi, toàn là người khác đi thay. Nhưng tại sao lại không rút lui? Có lẽ là do tâm lý lúc đó cảm thấy nói mình ở trong hội học sinh nghe cũng có chút mặt mũi. Còn mặt mũi gì thì cô cũng chẳng biết, nhưng khi những người đó đến lớp kiểm tra, thỉnh thoảng có một hai kẻ hất hàm sai khiến, giọng điệu và biểu cảm đều rất ra oai, có lẽ đây chính là "mặt mũi" chăng.
Cũng có lẽ, là "duyên phận" đang đợi cô.
"Ấy, đợi chút, hôm nay tớ tự đi."
Mao Lực vẻ mặt đầy kinh ngạc: "Sao bỗng nhiên lại nghĩ thông thế?"
"Hì hì, một năm nay làm phiền cậu quá, tớ ngại lắm, sau này để tớ tự đi đi."
Mao Lực được giọng điệu của cô tâng bốc đến mức ngượng ngùng, gãi gãi đầu. Sau đó Kỳ Chiêu lại nói tiếp: "Lần sau mời cậu đi ăn cơm."
Nghe vậy tai nam sinh đỏ bừng, gật đầu lia lịa: "Được!"
Tống Thanh cũng cảm thấy mặt trời mọc đằng tây rồi: "Đại tiểu thư hôm nay đích thân xuất trận cơ à."
"Đi chơi với cậu ta một chút thôi."
Kỳ Chiêu đã biết nam sinh kia tên Bùi Tự, hôm nay chính là nhắm vào cậu ta mà tới.
Đến phòng họp, liếc mắt liền thấy cậu ngồi ở vị trí gần cửa sổ, lưng hơi khom, trên mặt không có biểu cảm gì, quanh thân tỏa ra hơi thở "người lạ chớ lại gần". Cô thì gan lại lớn, kéo Tống Thanh đi thẳng tới, thản nhiên ngồi xuống cạnh cậu.
Luồng khí cô mang tới lướt qua người Bùi Tự, cơ thể cậu cứng đờ lại trong thoáng chốc đến mức khó ai nhận ra, ngón tay theo bản năng dùng sức, bóp nhăn tờ giấy trong tay, nhíu mày từ từ điều chỉnh nhịp thở, không để người bên cạnh phát hiện ra sự khác thường của mình.
Ngoài cửa sổ, ánh nắng chiếu nghiêng vào, rọi lên cái bóng nghiêng gầy gò của cậu. Khung xương mảnh khảnh, đường nét sườn mặt gọn gàng lạnh lùng. Ánh sáng càng rực rỡ càng soi rõ vẻ lẫm liệt nơi mày mắt, khiến không khí cũng như ngưng đọng một tầng lệ khí mỏng manh.
Mà Kỳ Chiêu đâu hề biết sóng gió cuộn trào trong lòng cậu, ngược lại còn nhìn cậu chằm chằm một cách trắng trợn, thu hết đường nét của cậu vào tầm mắt. Sau đó cô duỗi chân sang, giả vờ vô tình chạm vào cậu. Bùi Tự cảm nhận được nhưng vẫn ngồi im như núi, mặc kệ chân Kỳ Chiêu cọ vào đùi mình.
Động tác rất nhẹ, lại như nhen nhóm một ngọn lửa. Bùi Tự ngồi trong phòng bật điều hòa mà mặt và tai đỏ bừng vì hơi nóng.
Cô đắc ý trong lòng, mắt liếc thấy dưới vở có đè một bức tranh, ngón tay khẽ khều một cái, lật ra xem. Người trong tranh chính là Bùi Tự, nét vẽ sạch sẽ dứt khoát, bắt được thần thái nơi mày mắt cực chuẩn, ngay cả khí chất lạnh lùng kia cũng phác họa vừa đúng. Kỳ Chiêu nhếch mép, nghĩ ra một kế.
Họp xong, cô cùng Tống Thanh đi về lớp. Đến tầng một, Kỳ Chiêu giả vờ hoảng hốt: "Tống Thanh, tớ để quên vở trên tầng rồi, cậu về trước đi."
Kỳ Chiêu mặc kệ bạn nói gì, xoay người chạy biến.
"Nhưng mà Kỳ Chiêu, sắp vào lớp rồi..."
Kỳ Chiêu chạy đến cửa mới dừng bước, ngón tay khẽ vuốt lại lọn tóc hơi rối. Trước khi bước vào, ngón tay lơ đãng móc lấy tà váy, hơi kéo lên một chút, mép váy vút lên một đường cong dứt khoát, vừa vặn để lộ một đoạn chân trắng nõn, sau đó mới cất bước đi vào, tà váy theo động tác khẽ đung đưa.
================================================================================