Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 3

Yểu, là hòn ngọc quý trên tay ta." "Đại tiểu thư." Thiếu niên cúi đầu dịu dàng đáp lời, trông hệt như người anh trai nhà bên, trước mặt mọi người bày ra bộ dạng khiêm tốn lễ phép.
Cô kinh ngạc, cô phẫn nộ, lật mặt bánh tráng còn không nhanh bằng hắn.
Nếu không phải cô nhớ rõ ánh mắt hắn ngước lên nhìn cô ban nãy đáng sợ nhường nào, nói không chừng cũng bị hắn lừa gạt, tưởng rằng hắn trời sinh tính tình tốt đẹp.
Cái ánh mắt như dao cứa, lạnh lẽo thấu xương, không chút hơi ấm ấy, đến tận hôm nay vẫn còn rõ mồn một trước mắt.
Lý Hành...
Lý Hành.
Chỉ nhắc đến tên hắn thôi cũng khiến cô líu cả lưỡi, nghiến răng nghiến lợi, chỉ muốn chửi hắn ba trăm hiệp.
Cô hận hắn, hắn ghét cô, hai người sống chung một mái nhà, gặp nhau như kẻ thù, đỏ cả mắt, kim châm đối chọi với râu lúa, chẳng ai chịu nhường ai.
Đây là mùa xuân năm 1989, Cửu Long Thành Trại chưa bị dỡ bỏ, Liên Xô chưa tan rã, sự cai trị của Nữ hoàng Anh vẫn rực rỡ huy hoàng, lễ tết nơi nơi đều phát bài 'God Save the Queen', một con đường Giới Hạn chia cắt bán đảo Cửu Long làm hai nửa.
Tiêm Sa Chủy buôn ma túy bán dâm, cờ bạc cướp bóc; Tân Giới gió mây vần vũ, cao ốc mọc lên như nấm.
Phố Nam phố Bắc tựa như hình ảnh phản chiếu trong gương, chớp mắt đã là hai thế giới, tốt thì tốt hơn, xấu lại càng xấu hơn.
Hồng Kông năm ấy, xã hội đen thanh trừng, các băng đảng ẩu đả tầng tầng lớp lớp.
Đại Lục kiểm soát vượt biên gắt gao cũng vô dụng, người người đều muốn đánh cược mạng sống để đổi đời, tranh giành cao thấp, từ đó ôm người đẹp, cưới danh viện, ở nhà lầu, xe đưa xe đón, một bước lên mây.
Nếu bạn đi hỏi, thanh niên trai tráng sao không kiếm việc đàng hoàng mà lại đi làm xã hội đen tự hủy tiền đồ.
Chắc chắn sẽ nhận lại một câu chửi "Điên hả, mấy tên cớm đó cũng ngốc như mày vậy Làm cổ hoặc tử không đáng sợ, nghèo mới đáng sợ, ngủ nhà dột, ăn cơm thiu, cơ hội tốt bày ra trước mắt, đều là cái mạng cùi, ai không dám buông tay đánh cược một phen mới là thằng ngu Đến Hương Cảng liều mạng chính là để được nở mày nở mặt đấy, em gái à." Cổ hoặc tử 古惑仔 Tiếng lóng Quảng Đông chỉ những thanh niên hư hỏng, giang hồ, thành viên băng đảng xã hội đen.
Cơn mưa gió cuối xuân năm ấy đang hát một khúc vãn ca chưa dứt, khởi đầu của câu chuyện cũng bắt đầu từ đây.
Chư thiên thần phật cũng khó mà ngờ được, hai kẻ trời sinh không đội trời chung ấy, lại bị sợi dây tơ hồng của vận mệnh quấn chặt vào nhau, yêu hận giằng co, chẳng thể nào ngưng nghỉ.
Rời khỏi Cửu Long Thành Trại cũng là lúc màn đêm vừa buông xuống.
Thư Yểu lên xe dứt khoát, đội mũ bảo hiểm, nổ máy, mọi động tác liền mạch một hơi.
Ngoảnh đầu nhìn lại, Cửu Long Thành Trại tựa như một hang ma, sừng sững nơi cuối con đường hẹp dài, đứng vững giữa một Hồng Kông mưa gió phiêu diêụ Những ánh đèn nhấp nháy kia, giống như con mắt đang chớp mở, lặng lẽ ngưng thị cảng Victoria đằng xa, cũng dõi theo bóng dáng một đi không trở lại của cô.
Đâu đó phía xa, chiếc đài radio nhà ai cứ hát đi hát lại "Trong gió lạnh mưa sầu, bao nhiêu phồn hoa tựa mộng.
Từng muôn tía nghìn hồng, theo gió cuốn bay đi, chợt quay đầu nhìn lại, ái ân tựa khói mây,


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡