Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 2

tự tát vào mặt bép bép, tên Thử Tử Chuột Nhắt cẩn thận nịnh nọt "Một con chó, dù có ra dáng vẻ của con người thì vẫn là chó, sao có thể so sánh với đại tiểu thư hào quang vạn trượng..." "Đó là điều đương nhiên." Thư Yểu lúc này mới hừ lạnh một tiếng hài lòng, rủ lòng từ bi cúp điện thoại "Tha cho cái mạng chó của mày đấy, cút đi." Gió ngoài cửa sổ thổi ù ù, lật tung một góc lịch treo tường.
Thư Yểu nhướng mi, bước tới nhìn kỹ, những dòng chữ nhỏ màu đỏ xếp thành hàng, trên cuốn lịch vạn sự ghi Nghi Xuất hành, khai trương, nhậm chức, cưới gả.
Cái sự 'nhậm chức' này, đúng là trời cao đan giúp cô rồi.
Thư Yểu vỗ bàn đứng dậy, trong lòng reo lên 'Không tệ'.
Không uổng công đường đường là hòn ngọc quý trên tay ông trùm Nghĩa An Hội như cô phải hạ mình, ngồi chồm hổm hơn nửa tháng trời ở cái khu ổ chuột hỗn tạp, nơi được mệnh danh là thành phố tội ác Cửu Long Trại này, chính là đợi cái ngày đẹp trời hôm nay.
Để xem cô dập tắt uy phong của hắn thế nào, con chó ngoan mà cha cô nuôi, cái tên suýt chút nữa đã leo lên đầu cô ngồi Lý Hành.
Cha cô là một gã đàn ông khốn kiếp, cưới mười mấy bà vợ bé, trong nhà ong bướm dập dìu, ngủ từ mùng một đến ngày rằm, đêm nào cũng đổi tân nương, ngày nào cũng không trùng lặp, vậy mà chẳng sinh nổi một mụn con.
Cầu thần y, tìm cao nhân thử cả trăm cách, cuối cùng một hòa thượng lang thang đầu ghẻ mới phán thẳng thừng, bấm tay chỉ lên trời bảo Thư Long hắn làm ác vô số, nghiệp chướng sát sinh quá nặng, Quan Âm Tống Tử không chịu gật đầụ Thư Long như được điểm hóa, nhân vật làm mưa làm gió bến cảng hơn mười năm bỗng chốc mê tín, trong nhà lập bàn thờ, thỉnh Quan Âm, ngày ngày thắp nhang, vừa lạy Phật vừa làm từ thiện.
Cuối cùng đến năm ba mươi ba tuổi mới có được một mụn con gái.
Lại mời cao nhân bấm quẻ, lật tung bao nhiêu từ điển, trích từ câu 'Thư yểu củ hề, lao tâm tiễu hề' trong bài Nguyệt Xuất thuộc Kinh Thi để đặt tên là 'Thư Yểu', từ nhỏ đã coi như trân bảo, nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa.
Từ khi cái tên Lý Hành này đến, mọi thứ đều thay đổi.
Ngày dâng trà bái sư, các ông trùm đứng sau Nghĩa An Hội, đám đầu trâu mặt ngựa đều có mặt, có thể diện vô cùng.
Cô bưng một tách trà nóng, nấp sau bình phong nhìn rõ mồn một.
Trong sảnh đường người qua kẻ lại, một thiếu niên áo trắng quần đen đứng giữa đám đông.
Dáng người hắn cao ráo, mày mắt xuất chúng, chỉ là vẻ mặt có hơi lạnh nhạt.
Cả sảnh ồn ào, duy chỉ mình hắn tách biệt bên ngoài.
Thư Yểu nhìn người cha vốn chỉ cưng chiều mỗi mình vỗ vai hắn, híp mắt cười nhe cả răng trông hệt như gặp lại con ruột "Hậu sinh khả úy, đẹp trai hơn cả Phan An, tiền đồ vô lượng nha " "Ầm" một tiếng, ly trà rơi xuống đất, bầu trời trong cô cũng sập xuống.
Tất cả mọi người nhìn về phía cô, chỉ có ánh mắt thiếu niên kia tựa như lợi kiếm, như hàn mang, xé gió bay tới, u ám, lạnh lẽo găm lên người cô.
Hắn nhìn cô chằm chằm không chút cảm xúc, giống như một con rắn âm hiểm.
Thư Yểu sợ đến mức run bắn, nổi da gà khắp người.
"Niếp Niếp, qua đây chào hỏi đi con." Cha vẫy cô lại, nói với hắn "Đây là con gái nhỏ Thư


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡