Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 4

niên hoa như nước chảy, chẳng lưu lại bóng hình..." Tiếng hát thê lương phiêu lãng, chậm rãi chảy trôi trong đêm nay, hát không hết chuyện hồng trần nơi bến cảng, hát không hết chuyện si nam oán nữ, yêu hận tình thù.
"Cảm thương đóa hoa phiêu linh, giữa trần thế không nơi nương tựa, gió táp mưa sa ta đều chẳng sợ, chỉ mong cùng say, mặc cho mưa dập gió vùi cũng lặng im, phảng phất như chính là ta." Từng câu từng chữ, kể về một câu chuyện phong nguyệt chẳng rõ đầu đuôi.
Tiếng mô tô gầm rú ong ong tựa dã thú rống giận, xé toạc màn mưa, bắn tung bọt nước lên người gã thanh niên tóc vàng tóc xanh đứng dưới đèn.
Gã để lộ hàm răng vàng khè đang ngậm thuốc, hét vọng theo chiếc xe đã phóng đi tiêu sái "Đụ má con đĩ điên kia, vội đi đầu thai gặp con mẹ già mày hay gì " Phía Đông Cửu Long Thành Trại khu đốt tiền nổi tiếng của Hồng Kông, về đêm đèn đuốc vẫn sáng choang.
Vũ trường người đến kẻ đi, tiệm gội đầu đèn hồng nhấp nháy, sàn nhảy ca múa tưng bừng, cả một con phố không ngủ.
Mấy cô em hư hỏng trát phấn tô son, mấy gã trai bao uốn éo làm dáng.
Đám Cổ hoặc tử quấn lấy cô gái chân dài dưới đèn, nắn ngực sờ mông, rặt một bộ dạng dê xồm.
Ăn đậu hũ chán chê xong lại cò kè mặc cả, một tờ 'Cá Hồng' mà đòi chặt đôi, bị từ chối còn nhổ toẹt một bãi "Đồ điên Mở hàng cho mày đấy, đừng có rượu mời không uống muốn uống rượu phạt, làm ăn tính chuyện lâu dài, rẻ một trước lạ sau quen mà." Cô gái chân dài là một Bắc cô, tính tình nóng nảy đanh đá, vừa mở miệng đã bắn giọng địa phương Đại Lục "Má, bà nội thằng ranh con, cùng một mẹ đẻ ra mà lề mề đàn bà thế, cái thứ giá đỗ bé bằng đầu kim mà cũng dám đến chiếm tiện nghi của bà cô đây à?" Bắc cô 北姑 Tiếng lóng Hồng Kông mang sắc thái coi thường, chỉ những cô gái từ Đại Lục phía Bắc xuống Hồng Kông làm nghề mại dâm.
Họ thường bị cho là quê mùa, nói tiếng Quảng Đông không chuẩn hoặc nói giọng Đại Lục.
Một hồi xô đẩy, tiếng chửi bới vang trời.
Bên trong một ô cửa sổ mở cánh, khói thuốc lượn lờ.
Người người đều xoa mạt chược hút thuốc, tư vị sung sướng biết bao.
Tay lão luyện bốc bài chẳng cần nhìn, chủ yếu chú trọng một chữ 'sờ', hoa văn quân bài mỗi con mỗi khác, vừa sờ đã 'a' một tiếng, nốc một bát trà lạnh hạ hỏa rồi mới hô "Hồng trung Ù rồi " Thư Yểu băng qua đám đông đến khu phía Đông.
Tới địa bàn, một tay cô ném mũ bảo hiểm, mái tóc đen tung bay theo gió, chân nhấc lên đạp thẳng vào cửa.
"Rầm " Cánh cửa bị một đôi chân trắng như tuyết đạp tung, trắng đến lóa mắt.
Tiếng xào mạt chược trong phòng im bặt, ai nấy đều ngước lên nhìn, thấy là Thư Yểu thì lập tức thu hồi tầm mắt.
Hang ổ phía Đông này toàn một lũ đàn ông hôi hám, một đám lưu manh háo sắc già đời, nhưng cặp chân trắng nõn nà kia vươn tới lại chẳng ai dám nhìn nhiều, chỉ sợ rơi mất tròng mắt.
Chân đi giày cao gót, khoác áo choàng da, da tuyết môi đỏ, rực rỡ bức người, cô đến mang theo khí thế uy phong lẫm liệt "Tôi muốn gặp Lý Hành." "Đại tiểu thư" Một kẻ run rẩy bước lên, đưa tới một điếu Marlboro, rút ra chiếc bật lửa kiểu Tây đời mới "Ngọn gió nào đưa cô tới đây vậy, chỗ này bẩn


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡