Chương 9
nhẫn của Thái Tử vang lên bên tai nàng “Chẳng phải dù có mất mạng vì Phó gia cũng không hối hận sao?
Sao mới chỉ để nàng làm một việc đơn giản vậy thôi mà cũng dong dong dài dài?” Lửa nóng của hắn dán sát lên những ngón tay ngọc mảnh mai.
Hắn không khỏi run rẩy khi nghĩ đến đồ vật quan trọng nhất trên cơ thể đang nằm trong tay nàng.
“Xấu quá.” Phó Ninh Dung bất giác nói ra suy nghĩ của mình, giọng nói nhỏ đến mức không thể phát hiện được.
Nhưng thanh âm nhỏ bé đó vẫn bị Tạ Du bắt được.
Hắn hừ lạnh một tiếng, khịt mũi khinh thường lời nói của Phó Ninh Dung “Nàng mới nhìn thấy đồ vật này của nam nhân bao nhiêu lần?
Xấu?
Dùng tốt là được, có muốn tự mình thử xem không?” Nghe hắn nói như vậy, Phó Ninh Dung không dám hé răng.
“Động đi.” Tạ Du cương cứng đến khó chịu, nghe Phó Ninh Dung nói xong hắn cảm thấy bản thân như bị đặt trên hỏa lò.
Càng nói càng sai.
Nàng nói câu nào Thái Tử bới móc câu đó, nàng dứt khoát không nói gì thêm nữa mà làm theo mệnh lệnh, lòng bàn tay áp sát vào thân gậy, vuốt lên vuốt xuống hai lần.
“Nắm chặt vào, nhanh lên một chút.” Tạ Du thường ngày bận rộn với công vụ, cũng không trầm mê với loại chuyện này.
Nếu có nhu cầu, hắn cùng lắm là đi tắm cho bớt nhiệt hoặc tự mình giải quyết, nhưng từ khi biết Phó Ninh Dung là nữ tử, hắn bắt đầu không muốn làm như vậy nữa.
Cũng đến tuổi rồi.
Hắn có nên thử có một nữ nhân bên mình không?
Bàn tay của nữ nhân thật mềm mại.
Nhẹ nhàng vuốt lên xuống theo chiều của thân gậy, chất nhờn chảy ra từ đỉnh làm ướt tay nàng, vuốt một lúc thì thân gậy cũng được bôi trơn.
Nhưng kỹ thuật của nàng còn non, lại không biết cách khống chế sức lực, Tạ Du kêu nàng nắm chặt hơn, nàng liền bóp mạnh tay khiến hắn rên rỉ một tiếng.
“Nhẹ thôi, nàng muốn giết ta sao?” Muốn nàng mạnh cũng là hắn, muốn nàng nhẹ cũng là hắn.
Tính tình của vị Thái Tử này thật là khó nắm bắt.
“Quên đi, để ta tự làm.” Tạ Du nhìn những hạt máu hơi rỉ ra trên vết thương của nàng, sợ nàng dùng sức quá mạnh sẽ làm liên lụy đến vết thương, lúc này thái độ của hắn mới dịu lại.
Phó Ninh Dung lập tức rút tay về, cảm giác nhớp nháp trên tay khiến nàng có chút khó chịụ Nàng bị thương nằm trên giường.
Còn Thái Tử tôn quý thì đang ở bên cạnh nàng thủ dâm.
Cảnh tượng này thực sự quá không chịu nổi.
Nàng vừa định quay đầu đi không nhìn cảnh tượng dâm mĩ này, nhưng lại bị Thái Tử ngang tàng giữ mặt lại, buộc nàng phải nhìn rõ động tác của hắn.
Đôi tay thường cầm kiếm và cưỡi ngựa giờ đây đang lắc lư lên xuống trên đồ vật sưng to, hai màu đan xen vào nhau tạo thành một sự tương phản rõ rệt.
Tiếng thở hổn hển của Tạ Du ở gần bên tai nàng không dứt.
Hình như có thứ gì đó chảy ra từ kẽ hoa.
Phó Ninh Dung lơ đãng cọ xát hai chân mình, mật dịch trào ra làm ướt tiết khố.
Nàng có thể cảm nhận được phần dưới của mình đang trở nên tê dại.
Bàn tay bên kia nhịn không được run rẩy.
“Gọi ta...” Hơi thở nóng rực của nam nhân phun bên tai Phó Ninh Dung khiến da thịt nàng run lên vì kích thích.
Phó Ninh Dung không dám nhúc nhích, sợ hắn hứng lên làm chuyện khác với mình, đành phải thuận theo “Tạ Dụ” “Gọi tên ta.” Nam