Chương 10
nhân đột nhiên nhìn chằm chằm vào mặt nàng, ánh mắt tràn đầy dục vọng, sắc bén như một con sói hoang.
Phó Ninh Dung chỉ có thể tuân theo lệnh của hắn.
“Hoài Lăng...Tạ Hoài Lăng.” Cái tên này của hắn là được Hoàng Thượng ban cho, với hi vọng rằng hắn có thể thống trị xã tắc, ai biết được hắn lại sử dụng nó như một công cụ trợ hứng khi ở trên giường.
Tạ Du nuốt vài ngụm nước bọt, đuôi mắt phượng giương lên “Kêu cho hẳn hoi, đừng đè ép cổ họng...” “Hoài Lăng.” “Hừ...” Hơi thở của nam nhân nặng nề.
“Hoài Lăng.” “Hừ hừ...” Dương vật của nam nhân vì kích thích mà không ngừng giật nảy lên.
Để giữ cho thân phận của mình không bị bại lộ, nàng đã theo một vị sư phụ nào đó để học kỹ thuật giả giọng, nhưng gần đây vì chấn thương nên đầu óc hỗn loạn, cũng không cố đè họng khiến âm sắc được khôi phục vài phần như ban đầụ Thanh âm mềm mại mang theo sự nữ tính quyến rũ, lại có chút khàn khàn vì nhìn thấy cảnh tượng trước mắt.
Vừa yêu kiều vừa hờn giận.
Tạ Du cơ hồ có thể tưởng tượng ra âm điệu khi hắn tiến vào huyệt nhỏ của nàng, làm nàng đạt cao trào.
Một niềm vui dâng trào mãnh liệt.
Trong tiếng gọi “Hoài Lăng” cuối cùng, động tác trên lòng bàn tay hắn bùng phát, toàn bộ tinh dịch nồng đặc nóng hổi phun hết ra ngoài.
Mùi tanh nồng nặc bao trùm toàn bộ gian phòng, từ trong ra ngoài toàn là hương vị của hắn.
Tạ Du lấy khăn tay của Phó Ninh Dung, cầm bàn tay dính đầy chất nhầy của nàng lên lau sạch.
Sau đó tiện tay ném mảnh vải dính đầy dịch đặc xuống đất.
Hắn chỉnh lại y phục của mình.
Buộc lại đai lưng.
Khôi phục lại bộ dáng khi mới đến.
Phó Ninh Dung không nhịn được nữa, hung tợn trừng hắn, từng câu từng chữ đâm thẳng vào tim Tạ Du “Tạ Du Ta thực sự hối hận vì đã đỡ cho ngươi mũi tên ngày hôm đó.” Thái Tử lau tay sạch sẽ, nghe xong lời này hiển nhiên mất đi sự vui sướng sau khi đạt cao trào vừa rồi.
Trên mặt hắn bao phủ một tầng sương mù “Mọi chuyện đã xảy ra rồi, hối hận cũng vô dụng.” Phó Ninh Dung vẫn ngẩng đầu không chịu nhìn hắn “Ta ước gì người bị trúng tên chính là ngươi.
Nếu ngươi chết đi thì thật tốt.” Tạ Du nắm lấy cằm nàng, chớp mắt liền sáp người đến, niêm phong miệng nàng lại bằng một nụ hôn.
Hắn biết bản thân đã đắc tội với nhiều người.
Bởi vì thân phận, bởi vì quyền lực và thậm chí là cả ngôi vị hoàng đế của hắn, rất nhiều người trong kinh thành này muốn hắn chết, nhưng hắn không muốn nghe những lời này từ miệng Phó Ninh Dung.
Như là làm theo những ham muốn nguyên thủy.
Hắn cắn cánh môi nàng, buộc nàng phải hé môi, lưỡi hắn nhanh nhẹn luồn vào, đại thế cướp đoạt.
Nước bọt trao đổi, răng môi gắn bó mật thiết với nhaụ Cho dù Phó Ninh Dung có đẩy hắn, dùng răng cắn mạnh môi hắn như thế nào thì hắn cũng không chịu buông ra.
Khoang miệng tràn ngập mùi máu tươi.
Mãi đến khi Phó Ninh Dung bị hôn đến không còn sức lực nữa hai người mới thở hổn hển tách ra, kéo theo một sợi chỉ bạc.
Một ít máu tươi rỉ ra.
Khóe miệng Tạ Du hiện lên vết thương do bị Phó Ninh Dung cắn “Đừng để ta nghe câu này thêm một lần nào nữa.” “Giống như nàng đã nói, ta ‘lòng dạ thâm sâu, thủ đoạn độc ác’, nàng cho rằng ta không biết chuyện này là do Phó gia các