Chương 8
Dung chạm vào dương vật của mình nhanh hơn “Đã quen nói dối rồi phải không?
Chẳng phải vừa rồi nói sẵn lòng để tì nữ cưỡi lên đấy sao?
Nói hay như vậy, sao bây giờ đến lượt ta thì lại cứng họng nói không muốn?” Dương vật của Tạ Du nằm trong tay nàng.
Nàng cố gắng phớt lờ sức nặng đó, không nhìn hắn.
Tránh ánh mắt của Tạ Du, nàng nói tình trạng của mình “Ta vẫn còn bị thương...” Sợ Tạ Du không hiểu ý mình, sau đó nàng lại bồi thêm một câu “Ta vì đỡ mũi tên cho ngươi nên mới bị thương.” Tạ Du nghe những lời này, hắn đại khái hiểu được ý tứ của nàng.
Đương nhiên hắn biết Phó Ninh Dung vì thay hắn chắn tên nên mới bị thương.
Nhưng mà hắn cũng cảm thấy thật may mắn, cũng chính vì vậy mà Tạ Du mới xác định được thân phận của Phó Ninh Dung.
Không phải trước đây hắn không nghi ngờ qua, hắn luôn tự hỏi, vòng eo của Phó Ninh Dung gầy như vậy, thân hình lại nuột nà như vậy, tư chất nhã nhặn, khiêm tốn lễ độ, thậm chí ngoại hình của Phó Ninh Dung còn khác biệt hơn, so với những người khác nàng cái gì cũng tốt hơn một chút.
Nhưng nàng đã ở trong Thượng thư phòng nhiều năm.
Những năm đó, nàng cùng ăn cùng ở với hắn trong một gian phòng, sau đó lại tiến vào triều, quan trường hung hiểm, nếu thật sự không phải nam tử, nàng làm sao có thể duy trì thân phận này nhiều năm như vậy mà không bị phát hiện?
Cho nên, Tạ Du mới chắc chắn rằng danh tính của Phó Ninh Dung là không sai.
Nhưng khi nàng cản cho hắn một mũi tên trong buổi đi săn và bị thương nặng, thời điểm xé toạc y phục của Phó Ninh Dung, hắn nhận ra mình đã sai.
Cánh tay trơn bóng.
Bộ ngực săn chắc bị bó buộc cùng với nụ hoa ẩn hiện...
Nàng là nữ nhân.
Nàng đúng thật là nữ nhân Hắn vui mừng hơn kinh hãi.
Đúng như dự đoán, hắn nhanh chóng tiếp nhận sự thật.
Đúng rồi.
Năm mười tám tuổi nàng đã đạt tiến sĩ bậc trung, một đường thăng quan tiến chức, tạo dựng được chỗ đứng vững chắc trong Hình Bộ.
Nàng thực sự thông minh.
Nàng cũng phải vất vả mới có thể che giấu thân phận của mình lâu như vậy, và cũng chỉ có nàng mới có thể làm cảm xúc của hắn dao động nhiều đến thế.
Vui mừng và bi thương của hắn đều nằm trong tay nàng.
“Ta không để nàng dùng thân thể.” Đôi mắt dài hẹp của hắn tràn đầy dục vọng, hắn hưng phấn vì phát hiện của mình, muốn ăn tươi nuốt sống người trước mặt.
“Dùng tay ” Cái đó càng ngày càng phình ra, to đến nỗi một tay gần như không cầm được.
Cho dù Tạ Du chỉ dắt tay không bị thương của nàng tuốt dương vật cho hắn, nàng vẫn cảm thấy chua xót không chịu nổi.
Trong mắt nàng, việc này còn khó hơn cả việc phân xử năm mươi vụ án và sao chép công văn một nghìn lần.
Tạ Du bỏ tay ra, để lại bàn tay của nàng trên dương vật nóng như lửa, bắt nàng nhìn vào giữa háng mình.
Phó Ninh Dung đang ở trong tình thế tiến thoái lưỡng nan.
Rất khác với Thái Tử khôi ngô tuấn tú.
Cái đồ vật kia dưới người hắn sưng lên dữ tợn, hừng hực cứng rắn, gân xanh ở phía trên nổi lên dày đặc, còn giật nảy trong lòng bàn tay nàng, rất kinh người.
Phó Ninh Dung chỉ nhìn thoáng qua một cái rồi lập tức rũ lông mi xuống, không dám nhìn thêm nữa.
Ngay khi nàng đang chuẩn bị di chuyển, giọng nói thiếu kiên