Chương 20
như ngọn lửa cuồng nộ, thiêu đốt nàng cháy rụi đến không còn một mảnh giáp.
Đầu vú bị ngón tay trêu đùa.
Một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong tâm trí Phó Ninh Dung, cả người nàng mềm nhũn như muốn hòa tan.
Nàng bị nụ hôn làm cho choáng váng.
Tạ Du gặm môi nàng đến đỏ bừng, đầu lưỡi bị mút đến tê dại, toàn thân bị hắn đè ép không có cách nào thoát ra được.
Phó Ninh Dung nghẹn đỏ mặt, đến khi nuốt hết hơi thở của nàng, hắn mới khó khăn buông nàng ra “Còn kháng cự?
Thăng quan cho nàng mà nàng vẫn không vừa lòng sao?” Thăng quan là chuyện tốt.
Nàng càng leo cao thì càng có lợi cho Phó gia.
Nhưng bây giờ tình hình trong triều đang rối ren, mọi sự luôn nhắm đến chim đầu đàn mà đánh, Phó Ninh Dung không biết mình có nên hài lòng hay không nữa.
“Có thể chuyển ta đến Đại Lý tự được không?” Nàng thở gấp, buộc phải dựa vào lòng Tạ Du lấy lại sức.
Tạ Du là Thái Tử, mấy năm nay tuy ở trong triều đình gây thù chuốc oán không ít, song cũng có đông đảo triều thần sẵn sàng ủng hộ hắn.
Nếu có thể thăng quan cho nàng, vậy thì nhất định có thể điều nàng đến nơi khác.
Qua chuyện này, có thể nhìn ra được thế lực của hắn không nhỏ, nghiễm nhiên có năng lực kiểm soát được cục diện trong triềụ Một khi đã như vậy, nàng cớ gì không tận dụng thời cơ?
Hồ sơ của những án tử năm đó đều ở Đại Lý tự.
Chủ ý của Phó Ninh Dung là vào Đại Lý tự, nàng có thể theo lý thường kiểm tra hồ sơ, hiểu rõ hơn những gì đã xảy ra với cha nàng hồi đó.
Nhưng lời này nghe vào tai Tạ Du lại có ý nghĩa khác.
Các hoàng tử trước khi có được thái ấp của riêng mình đều phải ở trong triều đường rèn luyện một thời gian.
Nhị hoàng tử Tạ Lẫm đang tạm thời đảm nhận chức vụ ở Đại Lý tự.
Liên hệ hai sự kiện này với nhau , đôi mắt mang theo dục vọng kia đột nhiên tràn đầy tức giận, trong mắt không có gì khác ngoại trừ Phó Ninh Dung “Nàng muốn đến Đại Lý tự là vì Tạ Lẫm?” Phó gia luôn đứng về phe Tạ Lẫm + PND muốn đến chỗ có Nhị hoàng tử “Không phải......” Không đợi Phó Ninh Dung giải thích, Tạ Du liền trực tiếp định tội nàng “Nàng thích Tạ Lẫm nhiều đến vậy?” “Hắn không thể thăng quan cho nàng, nhưng ta có thể làm được.
Ta có thể cho nàng bất cứ thứ gì, còn hắn thì không ” “Ta không ham muốn những thứ đó.” “Vậy nàng muốn cái gì?
” Ánh mắt Tạ Du càng trở nên u tối, bàn tay to nắm lấy toàn bộ bầu ngực Phó Ninh Dung không chút thương tiếc, vừa xoa vừa bóp mạnh, “Muốn nằm dưới thân Tạ Lẫm, mặc hắn hôn, mặc hắn liếm, mặc hắn chơi đùa?
” “Không phải, ta......” Tạ Du đột nhiên trở nên hung hãn, trong lòng suy đoán đủ loại khả năng “Lẽ nào hắn cũng giống như ta, biết thân phận của nàng?” Hắn gom hai khối tròn lại một, nhào nặn thành đủ loại hình dạng.
Hai ngón tay dò xét vào miệng Phó Ninh Dung khuấy đảo, Tạ Du buộc nàng phải trả lời.
“Nhị hoàng tử không biết thân phận của ta.
Nếu không chặn mũi tên đó cho ngươi thì ta cũng không đến mức bị bại lộ.” “Vậy thì tốt.” Tạ Du thu tay lại, vô cùng hứng thú hôn nàng, dùng hai ngón tay ướt át vừa mới luồn vào miệng nàng vân vê hai đầu vú.
Phó Ninh Dung không nhịn được rùng mình một cái.
“Phó Ninh Dung,