⬅ Trước Tiếp ➡

ta nói cho nàng biết, đừng hòng nảy ra ý định muốn rời khỏi ta để đến bên Tạ Lẫm Nàng nghĩ hắn ta là người tốt ư?
Giả dối Nàng mới biết hắn được bao lâu?
Chúng ta là đồng môn, cùng ăn cùng ở nhiều năm như vậy, nàng không tin ta mà lại đi tin hắn?
Ánh mắt của nàng thật kém.” Vị Thái Tử này thật khó chơi.
Nàng tạm thời lý giải Nàng và hắn làm bạn đã nhiều năm, nhưng cả họ nhà nàng lại muốn đẩy Tạ Lẫm lên thượng vị, cho nên hắn mới nảy sinh cảm giác chênh lệch và bất mãn.
Thái Tử điện hạ tôn quý cái gì cũng không thiếu, càng không có được thì lại càng tìm cách để chiếm lấy.
Huống hồ nàng chỉ là “thiếu gia” trên danh nghĩa của đại phòng Phó gia.
“Tạ Du, nghe ta giải thích.” Nàng chỉ thuận miệng nói như vậy, nhưng hắn thực sự dừng lại động tác trên tay, quay qua nhìn nàng.
Đuôi mắt Tạ Du đỏ lên, nén giận “Nàng nói đi, ta sẽ nghe.
Cho ta một lý do chính đáng, ta sẽ tha cho nàng.
Nếu không thuyết phục được ta, vậy lại đây, liếm ta một cái.” Thắt lưng vàng nhạt cột lỏng lẻo quanh eo.
Giữa đũng quần có một khối cực đại phồng lên, Phó Ninh Dung lộ vẻ khó xử, không khó để biết Tạ Du đang ám chỉ điều gì.
Nàng nên nói với hắn như thế nào đây?
Đến Đại Lý tự để điều tra chuyện cha ruột nàng uổng mạng trong lao ngục?
Nhưng nếu nói thẳng ra như thế, Tạ Du không chỉ biết nàng không phải nam tử, mà ngay cả thân phận giả của nàng trong Phó gia hắn cũng sẽ biết.
Hắn chỉ nắm trong tay một nhược điểm thôi đã mang ra uy hiếp nàng khắp nơi.
Nếu hắn biết toàn bộ thì sẽ đến mức nào?
Hắn là Tạ Du Thái Tử điện hạ bụng dạ nham hiểm, nàng muốn chừa cho mình một đường lui.
Cân nhắc một hồi lâu, nàng trả lời “Làm quan trong triều, ta đã chứng kiến rất nhiều hành vi cường quyền ức hiếp kẻ yếu, có kẻ cho rằng mình có gia đình chống lưng nên rất lộng hành.
Loại chuyện này xảy ra rất nhiều, tìm người đút lót một chút là xong, ta cảm thấy kiểu hành vi này quá không nên, muốn xem xét lại hồ sơ, lật lại án cho những người vô tội.” “Chà...” Sự tức giận trong mắt Tạ Du tiêu tan vài phần, không còn hung hăng như vừa rồi nữa, ánh mắt nhìn Phó Ninh Dung dịu lại, “Nhưng trong thiên hạ này, lục bộ và Đại Lý tự mỗi nơi đều có chức trách của riêng mình, tự nhiên sẽ có người làm những việc này và luôn luôn có điểm mấu chốt mà người ngoài không thể chạm tới.
Một mình nàng thì lấy đâu ra sức lực?
Rỗi hơi đi lật lại từng bản án, lo làm tốt chuyện trên tay mình đi.” Lục bộ Cơ cấu triều chính trong xã hội phong kiến phân thành sáu bộ Lại Bộ, Hộ Bộ, Lễ Bộ, Binh Bộ, Hình Bộ và Công Bộ.
“Đều là xử án, ở Hình Bộ cũng vậy thôi mà.” “Đã thế tại sao lại muốn đến Đại Lý tự?” Tạ Du nhíu mày, “Còn nói không phải vì Tạ Lẫm?
“Ta không có......” “Được rồi, đừng nói thêm gì nữa, ta không muốn nghe.” Tất cả những gì hắn muốn là chỉ một câu Nàng không thích Tạ Lẫm, cũng không muốn dính dáng gì đến hắn ta.
Nói đến nói đi cũng không giải quyết được vấn đề quan trọng.
Tạ Du rốt cuộc nhịn không được, cởi bỏ hoàn toàn chiếc đai lưng buộc quanh eo mình.
Nắm lấy bàn tay không bị thương của nàng, để nàng từng chút một cởi bỏ y phục của hắn


⬅ Trước Tiếp ➡