⬅ Trước Tiếp ➡

cho mọi người biết nàng cải trang thành nam tử lừa dối nhà vua thôi là đã có thể khiến toàn bộ Phó thị mất mạng.
Không phải nàng quan tâm đến vấn đề trinh tiết.
Chỉ là, nàng cho rằng nàng và Thái Tử ít nhiều gì cũng là bạn, vô luận như thế nào cũng không nên như thế này.
Nàng ngẩng cao đầu như chim khổng tước quý phái.
Phó Ninh Dung bình thường luôn lạnh lùng điềm đạm, chưa từng có ai nhìn thấy bộ dáng xộc xệch này của nàng, cả khuôn mặt ửng hồng bị đè ở dưới thân.
Tạ Du thật cảm thấy may mắn khi phát hiện ra thân phận của nàng.
Đã sớm không còn là một đứa trẻ nữa.
Phần lớn là do tác phong ổn trọng và cách xử sự xa cách của nàng, nếu đổi thành nơi khác, làm sao để có thể gần gũi và thân mật với nàng giống như bây giờ?
Cảm nhận ánh mắt của nam nhân đang gắt gao nhìn mình.
Cho dù ngàn không cam vạn không nguyện, nàng cũng phải đối mặt với vị Thái Tử điện hạ này, cố gắng giãy giụa “Tạ Du, chúng ta một hai phải đi đến tình cảnh này sao?” “Hửm?” Đôi mắt đen kịt của Thái Tử điện hạ xoay chuyển, vân đạm phong khinh cười mỉa, “Chắc Tiểu Phó đại nhân không muốn người khác biết vị quan của Phó gia là nữ tử đâu nhỉ?” Đây rõ ràng là đang uy hiếp.
Nếu cứ tiếp tục như vậy thì tình huống càng trở nên tệ đi và khó giải quyết hơn.
Phó Ninh Dung im lặng.
Buộc phải im lặng.
Ngón tay hắn luồn vào tóc nàng, vén những sợi tóc lộn xộn trên trán nàng lên.
Ánh mắt Tạ Du có chút u ám khó nắm bắt, hắn nên lấp kín miệng nàng lại để không phải nghe những lời mà hắn không thích nghe.
Bàn tay to nắm lấy ngực nàng, xoa nắn quả thù du ở phía trên, ngón tay nhẹ nhàng ấn rồi từ từ vân vê theo vòng tròn, đầu vú trong tay nam nhân nahnh chóng dựng đứng.
Phó Ninh Dung đâu chịu nổi loại kích thích đó, nàng hoàn toàn trống rỗng trong vấn đề này, nàng thậm chí còn chưa có đụng đến bộ phận này của mình bao giờ.
Cơ thể nàng co rụt lại, phản xạ có điều kiện muốn thoát ra nhưng bất thành vì đã bị nam nhân này khóa chặt.
Hắn véo ngực nàng thật mạnh, không cho một chút cơ hội để trốn thoát.
Hắn có thể uy hiếp, cũng có thể trấn an, nhưng không muốn nàng lẩn tránh hắn, Tạ Du đưa tay xoa đầu nàng “Hôm nay ta đã tranh thủ cho nàng vị trí thứ trưởng Hình Bộ, là tứ phẩm.
Nàng còn muốn được thăng quan không?” Y phục rơi lả tả.
Sợi dây ngọc bích bên hông lơ đãng rủ xuống, từng cái từng cái một, cảm giác mát lạnh bao phủ lên da thịt trần trụi khiến nàng run rẩy.
Nghe hai chữ “thăng quan”, Phó Ninh Dung lúc này mới phấn chấn lên một chút, trong mắt hiện lên vẻ chờ mong “Ngươi muốn thăng quan cho ta?” “Ừ.” Tạ Du nhướng mày.
“Thật sự muốn thăng quan cho ta sao?
Thứ trưởng Hình Bộ?
Là tứ phẩm?” “Ta lừa nàng làm gì?” Hắn đột nhiên nhìn nàng, lúc này trên mặt nàng mới có vài phần thuận theo.
“Tạ Du ngươi không được nói nhảm đâu đấy.” Hai tay hắn ôm mặt Phó Ninh Dung.
Tạ Du đẩy môi nàng ra, vơ vét nước bọt trong miệng nàng, cảm nhận được sự đáp lại dè dặt của nàng, hắn hôn càng dữ dội hơn, cướp đoạt toàn bộ đường lui, không chừa một khe hở nào.
Nụ hôn của hắn cũng giống như con người hắn.
Một khi được nàng đáp lại dù chỉ là một chút, hắn giống


⬅ Trước Tiếp ➡