Chương 11
người ra tay hay sao?
Ta vì nể tình nàng nên mới bỏ qua cho Phó gia.
Bằng không, nàng nghĩ ta tra không tới?
Nàng cho rằng kẻ trên người dưới trong phủ này có thể dễ dàng sống sót sao?” Cánh môi Phó Ninh Dung đỏ mọng.
Tóc tai hơi rối, trên mặt phủ một lớp phấn hồng, khuôn mặt như hoa đào, nhìn như vừa trải qua một trận kích tình mãnh liệt.
Nghĩ đến bộ dạng này của nàng là do hắn làm ra, bên dưới Tạ Du không khỏi cứng lên.
“Đừng phí sức, nàng thật sự cho rằng một Phó gia nhỏ bé có thể động đến được ta?” “Nếu có lần sau thì nhớ hành động cho sạch sẽ, đừng để ta lần nữa nắm được sơ hở.
Nếu không, mọi chuyện sẽ không đơn giản như bây giờ.” Nhìn nàng rõ ràng đang bị kinh sợ, Tạ Du tự nhiên không muốn nói thêm lời cay nghiệt nào nữa.
Hắn ôm lấy nàng, thấy Phó Ninh Dung không còn giãy giụa, thành thật dựa vào lồng ngực hắn, tức giận cũng tiêu tan hơn phân nữa.
Có tiếng hạ nhân nói chuyện rải rác ngoài cửa.
Tạ Du canh giờ cũng không sai biệt lắm.
Hắn giúp Phó Ninh Dung vuốt lại tóc mai bên thái dương, cúi người hôn lên môi nàng, giọng nói dịu dàng hiếm thấy “Lần sau ta lại đến tìm nàng.” Những cây cọ ngoài cửa sổ xanh um tươi tốt.
Vẻn vẹn một cái chớp mắt.
Trong phòng lập tức không còn bóng dáng của hắn.
Toàn thân Phó Ninh Dung đổ mồ hôi lạnh, da đầu hậu tri hậu giác tê dại, cả người xụi lơ ở trên giường.
Một lúc lâu sau nàng mới khôi phục lại sức lực.
Lau sạch vết máu ở khóe môi và chất nhầy trên tay trái, nhưng lại không thể nào lau sạch mùi của Tạ Du để lại trên người nàng.
Điều đáng sợ nhất đã xảy ra, danh tính của nàng đã bị phát hiện.
Nhưng cố tình nàng lại không chút mảy may lay động được hắn.
Hôm nay chỉ dùng tay.
Vậy ngày mai thì sao?
Sau này thì thế nào?
Cuối cùng nàng cũng biết được Tạ Du có tâm tư như vậy với nàng.
Phó Ninh Dung không phải là nam tử.
Nàng ban đầu cũng không phải họ Phó, mà là họ Ninh.
Mẹ nàng là biểu tiểu thư của Phó gia, nhiều năm trước gặp được Ninh phụ khi đang vào kinh thành để thi, hai người yêu nhau ngay từ cái nhìn đầu tiên và hứa hẹn bên nhau trọn đời, sau khi thi đỗ vào triều đình thì kết làm vợ chồng.
Ninh phụ có tài.
Ninh mẫu dịu dàng.
Sau khi thành thân, tình cảm của hai người vẫn luôn tốt đẹp.
Nhưng quãng thời gian tươi đẹp ấy chẳng kéo dài được bao lâu, trong một lần áp giải tội phạm quan trọng, Ninh phụ bị người hãm hại rồi chết trong lao ngục, Ninh mẫu vì quá đau thương nên cũng theo ông không lâu sau đó.
Ninh Dung lúc đó chỉ mới chín tuổi.
Mới thoát khỏi hang hổ lại rơi vào hố rồng, Phó gia tiếp nhận nàng là có mục đích.
Khi đó, đại thiếu gia Phó Địch của đại phòng đang làm thư đồng cho Nhị hoàng tử ở Thượng thư phòng, không biết vì lý do gì mà gieo mình xuống hồ tự sát.
Hoàng gia bày tỏ sự cảm thông và thương xót.
Nhưng để thực hiện ý đồ, xoay người lại muốn đem tiểu thiếu gia nhỏ tuổi nhất trong phủ là Phó Vũ vào cung để nuôi nấng.
Lúc này Phó lão gia tử vẫn còn sống.
Chức vụ trong triều khá cao.
Người sáng suốt ai mà không biết rằng đây đâu phải thật sự yêu quý?
Rõ ràng là để quản chế và cân bằng lại triều đình mà cố ý đưa chi tử của