Chương 23
một bàn tay là có thể bao trọn.
Anh cúi đầu nhìn Hứa Tư đang cố tình né tránh ánh mắt, mỉm cười “Vâng, luật sư Hứa kém tôi vài tuổi, nên thỉnh thoảng vẫn còn tính trẻ con.” Xì, giả tạo, buồn nôn Hứa Tư tạm thời để mặc cho Du Kỵ Ngôn diễn vai người chồng mẫu mực.
Với tính cách của mình, cô không làm ầm ĩ ngay trong thang máy đã là gia giáo lắm rồi.
Vợ chồng nhà họ Từ rời đi.
Khoảnh khắc cửa thang máy khép lại, Hứa Tư dẫm mạnh lên chân Du Kỵ Ngôn, còn đẩy anh sang một bên “Cút đi.” Đêm nay, cô vừa giận vừa thấy uất ức.
Nếu Du Kỵ Ngôn mà sợ mấy tiếng “mèo cào” này thì đã chẳng thể trở thành con cáo già nghìn năm.
Anh không nói gì, chỉ nghiêng người nhìn chằm chằm vào cô, vị trí ánh mắt anh dừng lại rất rõ ràng là ngực.
Dù Hứa Tư đã quấn áo khoác rất chặt, nhưng cứ nghĩ đến chuyện nhục nhã vừa rồi, cô bực bội gào lên “Đồ đạo mạo giả nhân giả nghĩa, tên lưu manh bẩn thỉu vô liêm sỉ ” Chỉ là vì đang căng thẳng, nên lời mắng nhiếc cũng chẳng có chút “trình độ” nào.
Duyệt Đình Phủ được thiết kế thang máy vào tận nhà.
Cửa thang vừa mở ra là một sảnh vào rộng rãi, trên bệ đá cẩm thạch có vân chìm đặt một chiếc bình gốm tinh xảo.
Trái ngược với tính cách hấp tấp của Hứa Tư, Du Kỵ Ngôn là người có cảm xúc cực kỳ ổn định.
Dường như dù cô có chọc giận thế nào, cũng khó lòng thấy anh mất kiểm soát hay nổi trận lôi đình.
Nhưng chính vì thế, cô lại càng bực bội hơn, giống như đang nổi giận với không khí vậy.
Vào nhà, Du Kỵ Ngôn thay dép lê, cởi áo khoác, thản nhiên hỏi “Hai anh bạn trai cũ của cô chưa từng cắn ngực cô à?” Anh cười khẩy một tiếng “Sao phản ứng giống như lần đầu tiên bị người ta chạm vào ngực thế, cứ hét toáng lên vậy.” Chuyện này không nhắc thì thôi, nhắc đến là Hứa Tư đỏ bừng mặt.
Cô không dám cởi áo khoác mà cứ siết chặt lấy nó.
Cái loại động vật máu lạnh trên thương trường này, làm sai chuyện không những không hối lỗi mà còn dám trêu chọc cô.
Cô đáp trả đầy sắc lẹm “Họ đều rất tôn trọng phụ nữ, rất dịu dàng, không giống như anh...” “Vậy lần sau tôi sẽ dịu dàng hơn.” Du Kỵ Ngôn cắt ngang lời cô một cách đầy áp chế.
Anh thường chỉ nghe những gì muốn nghe và chỉ trả lời những gì anh cho là trọng tâm.
Hứa Tư thấy anh còn cười không biết xấu hổ.
Cảm giác bị anh đè đầu cưỡi cổ khiến cô phát điên “Không có lần sau đâu ” Cô khoanh tay trước ngực, cúi đầu lao thẳng về phía phòng ngủ.
“Hứa Tư.” Du Kỵ Ngôn gọi với theo từ phía sau, “Tôi có chuyện muốn nói với cô.” Thực lòng chẳng muốn tiếp chuyện chút nào, nhưng Hứa Tư vẫn nén giận quay người lại.
Cô thấy Du Kỵ Ngôn tiến lại gần mình vài bước.
Có lẽ vẫn vì chuyện nhục nhã kia mà chỉ cần nhìn vào mắt anh, cô lại thấy căng thẳng kỳ lạ.
Cô nắm chặt vạt áo khoác, lùi lại một bước “Chuyện gì?” Du Kỵ Ngôn chỉ đi hai bước rồi dừng lại, tông giọng có chút nghiêm túc “Lúc kết hôn, cô nói cô không thích tôi, cần thời gian một năm để làm quen, tôi đã đồng ý.
Trong một năm này, dù ở bất kỳ đâu tôi cũng nể mặt cô hết mức.
Vậy nên, cô có nên nể mặt tôi một chút không?” Hứa Tư không hiểu “Ý anh là sao?” Du Kỵ Ngôn nói