⬅ Trước Tiếp ➡

nói vẫn còn run rẩy “Nhớ...
nhớ rồi...” Không muốn nán lại lâu trong bãi đỗ xe ẩm lạnh, Du Kỵ Ngôn kéo áo sơ mi của cô lên, che đi bầu ngực đầy dấu vết của mình.
Anh không đứng dậy mà vẫn phủ lên người cô, nhìn mỹ nhân lúc này mặt và cổ đỏ bừng, ngoan ngoãn như mèo con.
Anh xoa trán cô, nheo mắt lại, ánh mắt đầy vẻ trấn áp “Tôi có thể đảm bảo cô không tìm được thóp của tôi, nên cũng mong cô ngoan ngoãn một chút, đừng dùng cách này để thách thức tôi nữa.” Hứa Tư thực sự sợ rồi, cơ thể co rúm lại, không dám cử động lung tung, cũng không dám mắng người nữa.
Ngay sau đó, Du Kỵ Ngôn hạ mắt xuống, ánh nhìn nóng bỏng quét qua vùng hạ thân quyến rũ của cô “Nếu còn có lần sau, tôi sẽ đổi sang chỗ khác đấy.” Chiếc Mercedes lăn bánh về hướng Duyệt Đình Phủ.
Cửa sổ xe hạ xuống một nửa, Hứa Tư quấn chặt áo khoác, xoay người thu mình vào một góc ở ghế saụ Cô chỉ nhìn đăm đăm ra ngoài cửa sổ, tuyệt nhiên không liếc nhìn lên ghế trước lấy một lần, cho đến khi cảnh vật trước mắt từ loang lổ chuyển sang u tối, cô biết mình đã về đến nhà.
Lúc này, cơn say đã tan bớt, nhưng cô thà rằng mình cứ mãi không tỉnh táo còn hơn.
Cứ nghĩ đến những chuyện dơ bẩn mà con cáo già kia đã làm ở bãi đỗ xe, cô lại muốn bóp chết anh ta cho xong.
Bãi đỗ xe của Duyệt Đình Phủ cũng đẳng cấp không kém X Club.
Ban quản lý thiết kế tỉ lệ 1 3, mỗi chủ hộ sở hữu ba chỗ đậu xe để phục vụ nhu cầu đi lại nhiều xe của giới thượng lưụ Vừa xuống hầm, đập vào mắt toàn là những dòng xe siêu sang như Rolls Royce, Ferrari.
Điều này vô tình khiến Du Kỵ Ngôn trông có vẻ khá khiêm tốn.
Anh vừa đỗ xe vào vị trí, vừa tháo dây an toàn thì đã nghe tiếng “rầm” đóng cửa xe.
Hứa Tư đeo túi lên vai, hầm hầm bước đi, gương mặt hiện rõ vẻ không muốn dây dưa nửa lời.
Bãi đỗ xe có chút âm u, hơi lạnh bốc ra từ các góc tường.
Du Kỵ Ngôn không cố ý đuổi theo.
Anh khóa xe, một tay vắt áo khoác, một tay cầm chìa khóa, thong thả đi về phía thang máy.
Thật tình cờ, thang máy vừa đến, Hứa Tư bước nhanh vào trong rồi nhấn nút đóng cửa liên tục, dường như không có tâm trạng đi cùng thang máy với anh dù chỉ một giây.
“Đợi một chút ” Du Kỵ Ngôn vốn định đợi thang máy bên cạnh, nào ngờ phía sau vang lên tiếng gọi gấp gáp của một người phụ nữ.
Đó là vợ chồng nhà họ Từ ở tầng dưới, những người phất lên nhờ kinh doanh xuất nhập khẩu thực phẩm.
Họ tình tứ khoác tay nhau bước vào.
Bà Từ thấy Hứa Tư đứng một mình bên trong với vẻ mặt khó coi, lại nhìn Du Kỵ Ngôn đơn độc đứng ngoài, liền trêu chọc “Luật sư Hứa, cãi nhau với Du tổng à?” Hứa Tư lười chẳng thèm nhìn ra ngoài, chỉ cúi đầu nhìn chằm chằm vào túi xách.
Cửa thang máy vẫn chưa khép lại vì ông Từ cố tình giữ nút mở.
Bà Từ cười đầy ngưỡng mộ “Đúng là tuổi trẻ có khác, giận dỗi một chút cũng là dư vị tình yêu thôi.” Một lát sau, trong thang máy xuất hiện thêm một bóng người.
Thấy Du Kỵ Ngôn bước vào, ông Từ mới buông tay, cửa thang máy từ từ khép lại.
Du Kỵ Ngôn tiến đến bên cạnh Hứa Tư, khẽ đặt tay lên vai cô.
Bờ vai cô rất gầy, anh chỉ cần


⬅ Trước Tiếp ➡