⬅ Trước Tiếp ➡

“X Club là do một người bạn của tôi mở.
Tôi mới kết thúc công việc ở Hồng Kông, vừa hạ cánh xuống sân bay thì nhận được điện thoại của cậu ấy.
Cậu ấy nói, thấy vợ tôi ở X Club ăn mặc rất gợi cảm, còn liếc mắt đưa tình với người đàn ông khác, hỏi tôi có phải tình cảm vợ chồng chúng ta không hòa thuận hay không.” Nghe đến đây, Hứa Tư sững người.
Ngừng lại vài giây, ánh mắt Du Kỵ Ngôn thêm phần lả lơi “Cậu ấy còn hỏi, có phải do tôi không thỏa mãn được vợ mình, nên cô ấy mới phải đến hộp đêm tìm trai trẻ mua vui hay không.” “Tôi...” Hứa Tư bị chặn họng đến mức không nói nên lời.
Cũng không muốn làm bầu không khí quá căng thẳng, Du Kỵ Ngôn giãn chân mày ra, nói “Nếu tôi đã tôn trọng mọi yêu cầu cô đưa ra và với tư cách là chồng hợp pháp trước pháp luật, tôi chưa từng để cô mất mặt, tôi cũng hy vọng cô có thể làm được điều tương tự trước khi cô tìm thấy thóp của tôi để ly hôn.” Thái độ của anh quá cao ngạo khiến Hứa Tư không thể nuốt trôi cơn giận “Dù hôm nay tôi có làm anh mất mặt trước bạn bè, thì anh cũng không nên đối xử với tôi như vậy.” Cô cực kỳ ghét cái cảm giác xâm lược vô lý này.
Hành lang yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng kim rơi, chỉ có tiếng gió đêm xào xạc ngoài cửa sổ.
Trước khi quay người đi, Du Kỵ Ngôn chỉ để lại một câu, không nhanh không chậm “Tốt nhất cô nên thích nghi dần đi, dù sao thì sáu tháng trôi qua nhanh lắm.” Hứa Tư “...” Vì câu nói đầy đe dọa của Du Kỵ Ngôn, Hứa Tư gần như thức trắng đêm.
Sáng hôm sau khi đến văn phòng, ngay cả lớp phấn son cũng không che nổi vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt cô.
Cận Giai Vân đã đợi cô từ sớm, ngồi duyên dáng trên ghế da, xoay người về phía máy pha cà phê, cười đầy ẩn ý “Hai người hôm qua làm mấy hiệp thế?
Nhìn cái quầng thâm mắt của cậu kìa, sắp rơi xuống đến miệng rồi đấy.” Hứa Tư đầu óc choáng váng, bèn đùa lại “Mười hiệp.” Cận Giai Vân thế mà lại tin sái cổ, suýt thì bật dậy khỏi ghế “Thật hay đùa thế?
Du tổng dẻo dai vậy sao?” Thấy Hứa Tư lập tức sa sầm mặt, Giai Vân xua tay, tặc lưỡi “Chán thật, tớ cứ tưởng hôm qua anh ta ghen nên mới đặc biệt đến hộp đêm bốc cậu về, sau đó ném lên giường, hì hục làm một trận ra trò chứ.” “Cận Giai Vân, cậu đúng là có...” Hứa Tư chưa kịp mắng xong thì cửa văn phòng bị đẩy ra, là Phí Tuấn.
Cô lấy tư cách sếp ra quát “Ai cho phép cậu vào mà không gõ cửa hả?” Phí Tuấn không màng chuyện đó, vừa lao đến nắm lấy tay Hứa Tư vừa cười toét miệng “Mợ ơi, mợ dỗ dành cậu cháu kiểu gì thế?
Mợ đỉnh thực sự đấy ” Hứa Tư nhíu mày “Cậu muốn nói gì?” Phí Tuấn thở hổn hển, phấn khích tột độ “Sáng nay, người của Hằng Doanh tìm cháu, nói phía Á Hối đã nhượng bộ rồi, để lại tầng này cho chúng ta.” Đây chắc chắn là tin mừng nhất, đôi mắt Hứa Tư sáng bừng lên.
Phí Tuấn nhướn mày nói “Hơn nữa, mợ đoán xem?” “Xem cái gì?” Hứa Tư sốt ruột chết đi được, “Cậu đừng có úp úp mở mở nữa.” Phí Tuấn hắng giọng, dõng dạc nói “Hơn nữa, Hằng Doanh bảo ông chủ của Á Hối đã thanh toán toàn bộ tiền thuê tầng này cho chúng ta rồi ” Về chiêu trò của Du Kỵ Ngôn, Hứa Tư


⬅ Trước Tiếp ➡