⬅ Trước Tiếp ➡

với một người mình rất yêu sao?” Du Kỵ Ngôn trả lời gần như không chút do dự “Chưa từng.” Hứa Tư hơi ngạc nhiên.
Lái xe suốt dọc đường nên Du Kỵ Ngôn hơi khát, anh đi vào gian bếp mở, lấy một chiếc ly thủy tinh từ trên mặt bàn đá cẩm thạch trắng.
Khi rót nước, ánh mắt anh khẽ lướt qua chiếc ly sứ màu hồng phấn điệu đà trên khay.
“Tại sao chứ?” Hứa Tư muốn hỏi cho ra lẽ “Chẳng lẽ đối diện với người mình không yêu, anh cũng có thể sống cả đời sao?” Du Kỵ Ngôn thong thả uống nước.
Khi anh ngẩng đầu lên, cổ áo trễ xuống lộ ra yết hầu sắc sảo và đầy nam tính.
Anh đặt ly nước xuống, đáp “Sao lại không được?” Hứa Tư nghẹn họng, không nói được gì thêm.
Du Kỵ Ngôn chống hai tay lên mặt bàn đá, thân hình cao lớn hơi khom xuống, đôi mắt đen sâu thẳm không lộ chút cảm xúc “Tôi xưa nay không hứng thú với chuyện yêu đương, thế nên tôi tin vào mắt nhìn của người lớn.” Hứa Tư bắt đầu cuống lên “Vậy anh có thích tôi không?” “Không ghét.” Du Kỵ Ngôn đáp.
Hứa Tư thấy thật khó hiểu “Vậy nên anh mới sẵn lòng sinh con với tôi?” Du Kỵ Ngôn đáp “Ừ.” Ở trên tòa cô có thể khéo mồm khéo miệng bao nhiêu, thì trước mặt con cáo già mưu sâu kế hiểm này, Hứa Tư lại tỏ ra vụng về bấy nhiêụ Trong bất kỳ cuộc đối đầu nào, cô chưa từng thắng anh lấy một lần.
Du Kỵ Ngôn nhấc tay trái lên, trên cổ tay trắng trẻo là chiếc Patek Philippe dòng Calatrava bằng vàng trắng, đơn giản mà quý phái.
Thấy đã gần 10 rưỡi tối, anh đặt ly nước lại vào khay rồi trở về phòng.
Họ ngủ riêng ngay từ ngày đầu tiên kết hôn, cũng không có thói quen chúc nhau ngủ ngon.
Thấy anh về phòng, Hứa Tư cũng kéo theo cơ thể mệt mỏi về phòng mình.
Căn nhà này đủ rộng để họ có thể sống dưới cùng một mái nhà mà không cần chạm mặt nhaụ Vào phòng, Hứa Tư bật máy phun sương lên.
Quanh giường bắt đầu tỏa ra làn hơi nước mang hương tinh dầu gỗ tuyết tùng dịu nhẹ giúp dễ ngủ.
Cô lấy một sợi dây chun màu nâu từ ngăn kéo, buộc tóc đuôi ngựa cao, để lộ chiếc cổ thon dài mịn màng.
Tuy nhiên, khi ngón tay vừa chạm vào khóa kéo sau lưng, cô chợt nhớ ra mai Du Kỵ Ngôn phải đi công tác Hong Kong, cô cần tranh thủ thời gian để nói chuyện rõ ràng với anh về việc chuyển văn phòng.
Phòng ngủ của Du Kỵ Ngôn nằm ở cuối hành lang đối diện.
Hứa Tư đi băng qua phòng khách, đứng trước cửa phòng anh.
Cánh cửa gỗ kiểu Âu màu trắng đóng chặt, cô lịch sự gõ ba tiếng.
Một lúc sau, bên trong vọng ra giọng nói trầm thấp “Vào đi.” Trong một năm qua, Hứa Tư mới vào đây đúng hai lần một lần là cùng người lớn xem nhà trước khi cưới, một lần là ngày kết hôn.
Cô sắp quên mất căn phòng trông như thế nào.
Tay cô nắm lấy tay nắm cửa kim loại, khẽ vặn rồi đẩy cửa vào.
Giây phút cánh cửa mở ra, Hứa Tư suýt nữa thì hồn bay phách lạc.
Hàng mi dài run rẩy dữ dội, cảnh tượng trước mắt khiến đầu óc cô dần trở nên mụ mẫm.
Du Kỵ Ngôn có vẻ như chuẩn bị đi tắm, trên người anh không một mảnh vải che thân.
Những đường nét cơ bắp ở cánh tay, vùng bụng và eo săn chắc, mượt mà.
Dĩ nhiên, cả chỗ kín đáo nhất cũng lộ ra rành rành, “vật dài” đó dù đang ở trạng thái bình thường nhưng trông vẫn đầy


⬅ Trước Tiếp ➡