⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 9

trước mặt “Anh thật là xấu xí.” Du Kỵ Ngôn “...” Mẹ Du nghe thấy nhưng chỉ nghĩ đó là sự trêu đùa tình tứ của đôi trẻ.
Bà xoa xoa khuôn mặt nhỏ nhắn của con dâu, xót xa “Nhìn bác cả con kìa, uống say quá rồi đến cả Tư Tư cũng không tha.” Như một đôi vợ chồng ân ái, Du Kỵ Ngôn đặt tay lên vai Hứa Tư, chào tạm biệt mẹ “Vâng, mẹ cũng về sớm đi ạ.” Người phục vụ mặc sườn xám đưa cho Du Kỵ Ngôn một chiếc ô đen, anh mở ô ra trước rồi kéo Hứa Tư vào lòng mình.
Nhưng thấy người lớn đã đi hết, cô liền dùng sức hất mạnh tay anh khỏi vai mình.
Du Kỵ Ngôn thu tay lại.
Suốt quãng đường từ sân nhỏ ra đến xe, họ không nói với nhau câu nào.
Không gian yên tĩnh đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng mưa rơi lộp độp trên mặt ô.
Sau khi đóng cửa xe, Du Kỵ Ngôn bật sưởi lên.
Lúc cúi đầu xuống, anh thấy bóng người bên cạnh có vẻ hoảng loạn.
Anh ngước mắt lên, thấy Hứa Tư đang rút khăn giấy sát khuẩn, không ngừng lau mạnh bả vai phải – nơi anh vừa chạm vào lúc nãy.
Đây là thói quen thường thấy của cô.
Du Kỵ Ngôn không thèm bận tâm, quay đầu lại nổ máy.
Chiếc Mercedes xuyên qua màn mưa trắng xóa, chạy êm ru trên đường lớn.
Hứa Tư vốn tửu lượng kém, tựa vào ghế da như đã ngủ thiếp đi, cơ thể mềm nhũn lún sâu xuống, đầu tựa về phía cửa sổ.
Không biết qua bao lâu, cô từ từ mở mắt ra, phát hiện mình đang nằm ngả ra saụ Hóa ra con cáo già này đã điều chỉnh lại ghế cho cô.
Thấy xe đã dừng ở hầm để xe của khu chung cư Duyệt Đình Phủ, Hứa Tư ngồi dậy, phép lịch sự tối thiểu cô vẫn có “Cảm ơn anh.” Du Kỵ Ngôn chưa kịp phản ứng “Gì cơ?” Hứa Tư chỉ vào cái ghế “Vì đã chỉnh ghế giúp tôi.” “Ồ, không có gì.” Giọng Du Kỵ Ngôn nhẹ tênh nhưng pha chút xa cách “Vì cô cứ tựa vào người tôi mãi, không còn cách nào khác, tôi đành để cô nằm xuống thôi.” Hứa Tư “...” Cái gì mà cô cứ tựa vào người anh ta?
Ý anh ta là anh ta cũng thấy miễn cưỡng lắm à?
Cô tự cười nhạo sự ngốc nghếch của mình, hạng người ích kỷ như anh ta thì sao có thể biết nghĩ cho người khác được chứ.
Duyệt Đình Phủ là một trong những khu chung cư đắt đỏ nhất Thành Châụ Đây là căn nhà cưới do Du Kỵ Ngôn đặc biệt chọn lựa, chính xác hơn là tài sản anh mua trước khi kết hôn.
Tầng không cao nhưng diện tích đủ rộng, mảng xanh của khu nhà không thua gì công viên.
Anh cố tình chọn tầng trung vì từ mỗi ô cửa sổ đều có thể nhìn thấy những tán cây xanh mướt cao vút.
Nếu nói có điểm nào trong cuộc hôn nhân này khiến Hứa Tư hài lòng nhất, thì có lẽ chính là căn nhà này.
Cô thừa nhận Du Kỵ Ngôn rất có gu, khác với đa số người làm kinh doanh, phong cách của anh thiên về hướng nghệ thuật.
Nhưng có một chuyện Hứa Tư luôn tò mò, hôm nay sẵn có chút hơi men chưa tan hết, cô liền buông lời hỏi “Du Kỵ Ngôn, tôi hỏi anh chuyện này được không?” Du Kỵ Ngôn vừa thay dép lê, anh rũ rũ chiếc áo khoác còn vương hơi lạnh rồi treo lên giá gỗ “Nói đi.” Hứa Tư tiến lại gần hai bước, đưa mắt nhìn quanh một vòng, không biết lời tiếp theo có bị coi là quá giới hạn hay không “Anh chưa bao giờ nghĩ đến việc sẽ kết hôn


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡