Chương 11
uy lực và dũng mãnh.
Thấy cô đứng chết trân ở cửa, Du Kỵ Ngôn kéo một chiếc khăn tắm quấn quanh hông, rồi nở nụ cười không mấy thiện cảm “Chẳng phải cô nói đã trải qua hai mối tình rồi à?
Sao còn ngại ngùng thế?” Hứa Tư sững sờ, tay buông khỏi nắm cửa.
Hai “mối tình” kia chẳng qua là lời nói dối để cô giữ thể diện vì không muốn thua kém.
Lúc đó cô nghĩ, dù sao thì sớm muộn gì cũng ly hôn, nói dối một chút có sao đâụ Cô chỉ không muốn anh biết rằng mình đã 25 tuổi mà kinh nghiệm tình dục vẫn là con số không tròn trĩnh.
Dù sao thì trông anh ta cũng giống như một gã lõi đời dày dạn kinh nghiệm.
Trong phòng là mùi nến thơm rất dễ chịu, thoang thoảng hương cỏ.
Hứa Tư giấu hai tay ra sau lưng để bớt căng thẳng “Tôi không ngại, chỉ là anh bảo tôi vào thì anh nên mặc đồ cho tử tế, đừng có giở trò lưu manh.” Nhưng Du Kỵ Ngôn chỉ đáp lại một câu “Chúng ta là vợ chồng hợp pháp.” Câu nói khiến cô một lần nữa á khẩụ Vì phải bắt chuyến bay sớm vào sáng mai, Du Kỵ Ngôn hỏi thẳng “Tìm tôi có việc gì?” Hứa Tư cũng không muốn lãng phí thời gian “Tôi không muốn chuyển văn phòng, anh có thể đổi sang tầng khác được không?” Bàn đến chuyện công sự, Du Kỵ Ngôn càng trở nên lạnh lùng và nghiêm túc “Vấn đề thuê văn phòng tôi đã giao cho trợ lý Văn Nhĩ phụ trách, cô cứ trao đổi với cậu ấy và phía Hằng Doanh là được.” Khi cơn giận bốc lên, Hứa Tư bắt đầu dở thói đại tiểu thư “Chính vì trao đổi với cậu ta không có kết quả nên tôi mới tìm anh đấy chứ.” Du Kỵ Ngôn tiến lên hai bước “Tại sao cô nghĩ tôi sẽ đồng ý?” Sau đó, anh khẽ hừ một tiếng, thậm chí lộ ra vẻ thích thú “Hay là, cô nghĩ vừa rồi gọi tôi một tiếng chồng là tôi sẽ dễ nói chuyện hơn?” “Tôi...” Hứa Tư không thể phản bác, ngược lại vì cái từ nhạy cảm kia mà cổ cô đỏ ửng lên.
Làn da cô quá trắng nên chỉ cần đỏ một chút là thấy rất rõ.
Hơi men trong cơ thể vẫn đang âm thầm tác quái, khiến đầu óc cô hơi lùng bùng.
Đột nhiên, bên tai cô vang lên những lời còn khó nghe hơn nữa.
Đây dường như là lần đầu tiên Du Kỵ Ngôn dùng giọng điệu lả lơi để nói chuyện với cô.
Anh nói “Nếu cô thực hiện nghĩa vụ làm vợ, có lẽ tôi sẽ cân nhắc xem sao.” Câu nói này lập tức chạm đến giới hạn của Hứa Tư, cô hét lên, rũ bỏ hết mọi lễ nghi tu dưỡng “Xì Du Kỵ Ngôn, anh đừng có nằm mơ, cả đời này anh cũng đừng hòng chạm vào tôi.” Có lẽ vì cô luôn cố chấp cho rằng anh ta là một gã trai hư lăng nhăng, ngụp lặn giữa bầy đàn phụ nữ.
Cô lại gầm gừ “Anh thật bẩn thỉụ” ...
Bầu không khí càng lúc càng căng thẳng.
Du Kỵ Ngôn bước đôi chân dài tới trước.
Phần thân trên trần trụi của anh tuy không thuộc dạng hộ pháp nhưng cơ bắp chỗ nào ra chỗ nấy, da anh trắng và mỏng nên những đường gân xanh nổi lên rõ rệt.
Đối với Hứa Tư, anh mang lại một cảm giác áp bức vô cùng lớn.
Sau đó, cô bị dồn ép vào sát cửa.
Tuy nhiên, Du Kỵ Ngôn không làm gì cả, anh chỉ muốn dọa cô “vợ” chỉ giỏi mồm mép này một chút thôi.
Trong lòng anh thầm cười nhạo cô, đúng là một “bình hoa” vừa bướng vừa nhát.
Du Kỵ Ngôn khẽ rũ mi mắt,