⬅ Trước Tiếp ➡
Hoắc Vân Chính nhẹ nhàng ném xuống một câu, người đàn ông kia tự biết hắn xong rồi. Đắc tội nhà họ Hoắc, cho dù là cả nhà họ Tống bọn họ cũng không đủ để đền tội.
Bên trong xe.
Tuyên Mạt nín thở ngưng thần, dù những chuyện vừa nãy xảy ra một cách đột ngột như thế, nhưng sau khi bình tĩnh lại, cô vẫn còn nghĩ ra chuyện mình bị Hoắc Vân Chính dắt mũi kéo đi.
Tuy cô không quen thuộc với giới hào môn của Thâm Thành. Nhưng cũng đã từng nghe qua không ít về nhà họ Hoắc.
Hoắc Vân Chính lợi hại đến thế, cần gì phải dùng đến biện pháp như vậy để cô phải kết hôn với anh?
Có chút hoang đường. Cô nghĩ không thông.
“Sổ hộ khẩu đâu?”
“Trong túi.”
Lúc ấy tuy cô vào ở nhà họ Tuyên, nhưng sổ hộ khẩu lại vẫn còn độc lập, những đồ vật quan trọng như thế, khi đi xa nhà cô cũng sẽ mang ở trên người. Để phòng ngừa lỡ như có chuyện gì.
Chỉ là không thể tưởng tượng được.
“Đi Cục Dân Chính.”
Tuyên Mạt còn nghĩ rằng Hoắc Vân Chính sẽ không làm thật, nhưng khi nghe đến lời này, cô bị dọa sợ.
Cô khẩn trương nhìn sang Hoắc Vân Chính, “Tam thiếu, anh vẫn còn chưa hiểu rõ tôi, mà đã qua loa kết hôn như vậy, có phải là không ổn cho lắm hay không?”
“Cô cho rằng tôi vừa gặp đã yêu cô, cho nên mới muốn cô gả cho tôi?”
Tuyên Mạt đối diện với đôi mắt hoàn toàn không đoán ra được kia, cách hắn nói chuyện lịch sự văn nhã, nhưng mang theo cảm giác lạnh nhạt rõ ràng.
“Vì cái gì?”
“Bởi vì hoàn cảnh của cô, đúng lúc tôi cũng có thể mang lại lợi ích cho cô, cho nên quan hệ của chúng ta là đôi bên cùng có lợi, hiểu chưa?”
Hoắc Vân Chính bắt chéo hai chân lên nhau, chậm rãi nói ra từng chữ từng chữ một.
Ở trong miệng hắn, kết hôn cứ như thể chỉ là một cuộc giao dịch, cũng không phải là chuyện gì quan trọng yêu cầu phải suy xét một cách cẩn thận.
“Cô muốn lật lọng?” Giọng của Hoắc Vân Chính dần dần trở nên lạnh lẽo hơn.
Tuyên Mạt lắc đầu, “Không có.”
“Ừ.” Hoắc Vân Chính nhàn nhạt đáp lại một tiếng. Bên trong xe liền khôi phục lại sự an tĩnh.
Cho đến khi đến Cục Dân Chính, hai người trước sau cũng chỉ tốn khoảng 5 phút, liền cầm được cuốn sổ hồng ra ngoài. Tuyên Mạt siết chặt lấy nó, lại nhìn thấy Hoắc Vân Chính cũng không thèm nhìn một cái mà đã ném cuốn sổ hồng kia của mình cho tài xế.
Cô mím môi lại, xem ra Hoắc Vân Chính nói không có sai.
Anh muốn kết hôn với cô, chính là vì cô đúng lúc gặp nạn, và anh cũng có phiền toái, anh giúp cô, cô trả ơn lại, đôi bên cùng có lợi mà thôi.
Chỉ là tờ giấy màu đỏ chói có chút làm cô có chút lóa mắt. Thật sự không nghĩ tới bản thân cô chỉ là trở về một chuyến để xử lý chuyện của nhà họ Tuyên, bây giờ lại không thể hiểu được mà kết hôn rồi.
Cô hít một hơi thật sâu, nếu như để nhà họ Tuyên biết được cô trở thành con dâu của nhà họ Hoắc, thì sẽ thấy như thế nào nhỉ?
Tại Đường cung.
Trang viên tư nhân của Hoắc Vân Chính.
Tuyên Mạt cũng không cảm thấy hứng thú với vẻ ngoài xa hoa của căn nhà này, cho đến bây giờ cô cũng vẫn còn cảm thấy đầu óc mơ màng hồ đồ.
Cho đến khi đi theo Hoắc Vân Chính vào nhà, ngoài ý muốn bị một bức tranh nổi tiếng treo ở gần cửa phòng khách hấp dẫn.

⬅ Trước Tiếp ➡