⬅ Trước Tiếp ➡
Nào ngờ người này lại thản nhiên nói tiếp "Địa vị của Tống gia ở Thâm Thành không nhỏ, đắc tội Tống gia, kết cục đích xác rất thảm."
Tuyên Mạt nhắm mắt lại, cô cũng biết có thể khiến Tuyên Viễn sợ hãi, phải cấp bách làm như vậy, nhất định là chọc phải người khó chơi.
Cô cắn răng trả lời "Được, tôi đồng ý "
Tuyên Mạt vừa dứt lời, thì tên đàn ông truy đuổi qua đây cũng bị đánh gục.
Thậm chí hắn còn chưa kịp nhìn rõ người đàn ông đứng bên cạnh Tuyên Mạt là ai.
Nhưng Tuyên Mạt nhìn thấy thế liền không nhịn được lo lắng "Không phải anh nói Tống gia rất lợi hại sao? Giờ anh đánh hắn, há chẳng phải lại chọc ra phiền toái à?“
“Ai nói với cô, ở Thâm thành này chỉ có nhà họ Tống mới có năng lực?”
Tuyên Mạt nhấp miệng, chỉ thấy tên khốn kia mặt mũi bị đánh bầm dập rồi được đẩy đến trước mặt người đàn ông, hắn ta định chửi ầm lên, nhưng khi nhìn rõ khuôn mặt của người đàn ông đó, liền bị dọa ngây ngẩn cả người.
“Tam, tam thiếu "
Hắn ta làm thế nào cũng không ngờ ở mộ viên sẽ gặp tam thiếu của Hoắc gia, Hoắc Vân Chính .
Đây là giẫm phải vận cứt chó gì chứ, thấy tên khốn sợ hãi thành như vậy, Tuyên Mạt tin tưởng lời nói của người đàn ông bên cạnh mình.
“Tam thiếu, tôi đúng là có mắt không tròng, không biết cậu sẽ ở trong này. Người phụ nữ này là con dâu chưa qua cửa của tôi, vừa nãy cãi nhau mấy câu, cậu đừng hiểu lầm."
Gã vừa dứt lời liền bị người đàn ông túm lấy, thúc thẳng đầu gối vào bụng khiến hắn đau đớn tới mức khụy gối xuống .
“Người của tao mà mày cũng dám động?”
“Cái gì? Cô ta là người của Tam thiếụ Không thể nào, cô ta mới về nước, Tuyên gia cùng Hoắc gia kết thông gia lúc nào? Không lẽ.”
Tuyên Mạt là người của Tam thiếu? Mặt gã trắng bệch. Trong lòng thầm mắng Tuyên Viễn vạn lần, lão già kia cố ý hãm hại hắn.
“Tam thiếu, tôi thật sự không biết cô ấy là người phụ nữ của cậu” .
Hắn đã mất đi cảm giác ưu việt, nhà họ Tống có lợi hại đến đâu đi chăng nữa, cũng không thể diễu võ dương oai trước mặt Hoắc gia. Giống hệt như là con cáo mượn oai hùm gặp được sư tử hàng thật giá thật, lập tức sợ hãi.
Đã thế ngay lúc này, lại có người từ phía trên chạy xuống. “Tam thiếu, những đồ vật trước bia mộ của phu nhân và ông chủ đều bị phá hủy cả rồi, hơn nữa ảnh chụp bên trên cũng bị cháy mất một bộ phận, phía dưới vẫn còn nửa điếu thuốc bị rơi xuống.”
Lời vừa nói ra, Tuyên Mạt lập tức nhớ tới là ai. Toàn thân người đàn ông nằm trên mặt đất chấn động, sợ tới mức toàn thân đều phát run.
Đôi mắt sắc bén của Hoắc Vân Chính chú ý tới bộ dáng chột dạ của gã ta, cụp mắt xuống lạnh lẽo hỏi “Anh đang sợ gì vậy?”
“Không, không.”
“Là anh làm?”
Hoắc Vân Chính dùng giọng điệu gần như chắc chắn để hỏi.
“Không, không phải.”
Hoắc Vân Chính nghiêng đầu sang hỏi Tuyên Mạt “Cô nói đi, có phải anh ta làm hay không?”
“Là hắn ”
Người đàn ông ngay lập tức bắt đầu dập đầu nhận sai, “Tam thiếu, tôi không biết đó là bia mộ của cha mẹ cậu, thật sự không biết, cầu xin Tam thiếu bỏ qua cho tôi một lần này.”
“Thu thập xong rồi đưa về nhà họ Tống, để nhà họ Tống cho tôi một câu trả lời thỏa đáng ”

⬅ Trước Tiếp ➡