⬅ Trước Tiếp ➡
Cô có ấn tượng cũng đúng thôi. Ở nước ngoài cô là một đấu giá viên đạt cấp găng tây trắng, mà bức tranh này lại đúng là thứ mà cô đã gõ búa bán đấu giá. Lúc ấy định giá là mười lăm tỷ.
Một người giấu tên mua được. Lại không nghĩ tới người kia chính là Hoắc Vân Chính
Lại tiến vào phòng khách, bất cứ một đồ vật trang trí nào ở đây Tuyên Mạt đều có thể gọi tên thứ đó, hơn nữa có không ít thứ đều đã trải qua tay cô gõ búa.
Cô biết địa vị của nhà họ Hoắc ở Thâm Thành. Nhưng có vẻ như còn giàu có hơn so với tưởng tượng của cô.
“Ký tên.”
Tuyên Mạt hoàn hồn, thấy có hai phần văn kiện đang được bày trên bàn trà.
Cô kinh ngạc không biết Hoắc Vân Chính chuẩn bị từ khi nào, cô lặng lẽ tiến lên, xem qua đại khái nội dung của bản hợp đồng.
Hóa ra là hợp đồng hôn nhân. Nội dung rất rõ ràng, cuối cùng còn có cả khoản bồi thường ly hôn khi hết kỳ hạn hai năm.
Giây tiếp theo, Tuyên Mạt liền xóa đi số tiền bồi thường, hơn nữa còn nhanh nhẹn ký tên lên trên bản hợp đồng,
“Hoắc tiên sinh đã nói, việc chúng ta kết hôn chỉ là để đáp ứng lợi ích của cả hai bên mà thôi. Tình huống của tôi chắc hẳn Hoắc tiên sinh đã để cho người đi điều tra, như vậy anh giúp tôi, tôi giúp lại anh, sau khi hết kỳ hạn hai năm thì ly hôn, vậy là đủ rồi.”
Mí mắt của Hoắc Vân Chính hơi cụp xuống nhỏ đến không thể phát hiện. Anh cũng không hề nói lời nào dư thừa, “Được.”
Ký xong hợp đồng, một người một bản, xem như đạt được nhận thức chung.
Sau khi Hoắc Vân Chính uống ngụm trà, mới chậm rãi nói “Nên làm cái gì khi trở thành bà Hoắc, trong hợp đồng có ghi rất rõ ràng, cô cứ làm theo trong đó là được. Ở chỗ này, cô không cần phải gò bó, có yêu cầu gì có thể nói với dì Trần. Còn chuyện của cô, lúc nào cũng có thể gọi điện thoại cho tôi.”
Nói xong, anh lấy danh thiếp cá nhân của mình ra.
“Cảm ơn.” Tuyên Mạt nhận lấy.
Thời gian Hoắc Vân Chính ngồi xuống chẳng qua cũng chỉ là năm phút, đã bị một cuộc điện thoại gọi đi.
Tuyên Mạt nghĩ thầm, anh ấy sẽ đưa mình về nhà, chỉ sợ cũng chỉ là để cho cô biết được nhà mà thôi.
Nhưng cô còn chưa kịp đi thăm thú làm quen với tòa trang viên này, thì điện thoại của cô đã vang lên. Nhìn thoáng qua, là Từ Bắc Chỉ, hội trưởng của hội đấu giá cũng là bạn của cô ở nước ngoài.
“Alo, sư huynh à.”
“Không phải đã nói là xuống máy bay sẽ thông báo bình an cho anh hay sao? Gọi điện thoại cho em lại vẫn luôn không nhận, là do chuyện của nhà họ Tuyên rất khó giải quyết sao?”
Từ Bắc Chỉ rất thân thiết hỏi cô.
“Vẫn tốt, hiện tại đã giải quyết được một bộ phận nhỏ, chỉ là đúng lúc, em cũng có một chuyện cần phải thẳng thắn với anh, mấy năm tới chỉ e em sẽ phải ở lại Thâm thành.”
“Vì cái gì?”
“Em và nhà họ Tuyên cần tạo thành hiểu biết, hơn nữa em còn phải điều tra chuyện của mẹ.”
Đây là quyết định vừa mới nghĩ ra của cô. Nếu như cô đã phải ở lại Thâm Thành hai năm, vậy thì những chuyện vẫn luôn nghi hoặc khó hiểu trước đây, có thể nhân cơ hội này điều tra cho rõ ràng. Chờ sau hai năm, giải quyết xong xuôi mọi chuyện rồi, cô lại ra nước ngoài là được.

⬅ Trước Tiếp ➡