⬅ Trước Tiếp ➡
Mặt Tuyên Mạt trắng bệch, xoay người bỏ chạy. Hai gã vệ sĩ vội vàng đuổi theo, Tuyên Mạt hoảng loạn cực độ, cô hiểu lúc này mình phải thật bình tĩnh, nơi này tuy là nghĩa địa nhưng sẽ có nhân viên trông coi, cô chỉ cần an toàn chạy xuống dưới tìm được người thì tốt rồi.
Đúng
Tìm người
Thịch
Tuyên Mạt không chú ý, xô thẳng vào ngực một người.
Chân cô còn chưa chạm đất, đầu óc trở nên trì trệ, cô cho rằng bản thân chắc chắn sẽ ngã sấp mặt, lại không ngờ đối phương đã kịp ôm eo cô, ổn định đứng vững lại.
“Tam thiếu ”
“Không có việc gì ”
Giọng nói trầm thấp dễ nghe cứ thế lọt vào tai Tuyên Mạt.
Ngay sau đó, người đó buông Tuyên Mạt ra, cô lập tức hoàn hồn, liếc đằng sau thấy vệ sĩ của gã kia đang đuổi tới, cô theo bản năng nắm lấy tay của người đàn ông,
”Tiên sinh, xin anh hãy cứu tôi, chỉ cần anh đồng ý cứu tôi, tôi sẽ báo đáp anh ”
“Ê, đừng có mà ở đây ngáng chân, mau giao đứa con gái kia ra đây ”.
Tuyên Mạt vội trốn ở sau lưng người đàn ông, trên người hắn mang mùi hương gỗ dễ chịu, khiến cô ổn định lại tinh thần.
Cô cũng không biết gọi ai tới cứu mình, bạn bè cô đều ở nước ngoài, tại Thâm thành này cô không quen ai cả.
“Cô thật sự sẽ báo đáp tôi?”
Giọng nói của anh ta mang theo ma lực mê hoặc, tim Tuyên Mạt bỗng nhiên đập thình thịch, cô ngẩng lên nhìn, đập vào mắt là khuôn mặt rất đẹp trai. Đôi mắt trong trẻo pha chút lạnh lùng, hoàn mỹ đến nỗi không giống thế gian nên có.
Anh mặc đồ vét đi giày da, cao gần mét chín, làn da trắng quá mức, giống như quanh năm không ra nắng bao giờ. Dù vậy vẫn không thể nào giấu đi tia nguy hiểm, tà tính cùng bá đạo của anh ấy. Có giây lát lại cảm thấy người này giống như một người tri thức yếu ớt.
Hoảng hốt qua đi, Tuyên Mạt tỉnh táo lại ”Đúng thế, tôi sẽ trả ơn anh.”
Chỉ cần không bị Tuyên Viễn nắm trong tay hay bị mấy tên côn đồ giở trò đồi ҍại thì cái gì cô cũng có thể trả giá.
“Xử lí sạch sẽ " Lời nói của người đàn ông mang theo tia uy hiếp. Người đứng đằng sau anh đã phân chia xử lí xong hai gã vệ sĩ.
Lúc này Tuyên Mạt mới dám thở mạnh, đúng là cô gặp “mưa” đúng lúc, mặc dù cũng biết người này không phải người bình thường, nhưng anh ta có thể ra tay cứu giúp, đã là vô cùng may mắn.
“Con điếm, tao xem mày chạy đi đâụ" Là giọng nói của gã đàn ông kia.
Tuyên Mạt kéo căng cơ thể, anh lên tiếng hỏi cô "Có ân oán gì vậy?”
Tuyên Mạt cắn răng trả lời "Em trai cùng cha khác mẹ gây chuyện, ba muốn gả tôi qua đó để dàn xếp chuyện."
“Cô không muốn?”
“Không muốn."
“Vừa nãy giúp cô là một chuyện, nhưng bây giờ giúp cô là chuyện thứ hai, điều kiện của cô dùng hết rồi." Anh thong thả nói.
Tuyên Mạt sủng sốt trong mấy giây. Đây là ý gì? Cứu người còn muốn nhân lúc cháy nhà đi hôi của?
“Ý gì cơ?” Tuyên Mạt nhận thức rõ hoàn cảnh nguy hiểm của mình lúc này, người đàn ông này dù bắt bí, nhưng cô cũng không biết làm sao. Cô đây là vừa thoát ra ổ sói lại nhảy vào hang cọp.
“Gả cho tôi, tôi đương nhiên sẽ thay cô xử lí phiền phức."
Không phải giúp, mà là thay.
Tuyên Mạt cắn răng, cảm thấy người đàn ông này hoang đường đến cực điểm.
Vậy mà dám đòi hỏi như thế

⬅ Trước Tiếp ➡