"Mẹ ơi, con xin lỗi, mấy năm nay không về nước thăm mẹ được, mẹ sẽ không giận con chứ. Mẹ yên tâm, con sống rất tốt, mẹ cũng phải khỏe mạnh đấy nhé."
Có những điều cô còn chưa nói hết, cô muốn kể cho mẹ nghe cuộc sống thú vị mấy năm sống ở nước ngoài, đồng thời xóa bỏ hết những buồn phiền đang chất chứa trong lòng.
Cô biết hiện tại cô chưa thể rời khỏi Thâm Thành ngay được. Lần này trở về, phải giải quyết ổn thỏa chuyện nhà họ Tuyên, tránh để chuyện tương tự như vậy phát sinh lần nữa
"Mẹ, hai ngày nữa con lại đến thăm mẹ, có được không?"
Đột nhiên, vang lên giọng nói phá vỡ yên tĩnh.
"Chậc, chậc, chậc Hai mẹ con lớn lên đúng là giống nhau nhỉ, có điều vẫn là em gái nhỏ xinh đẹp nhất."
Tuyên Mạt cảnh giác nhìn sang bên trái, thì thấy có ba gã đàn ông đang đứng đó. Cầm đầu là tên mặc áo sơ mi hoa, miệng còn ngậm điếu thuốc, cả người từ trên xuống dưới mang hơi thở của bọn lưu manh. Vừa nhìn liền biết không phải là người tốt lành gì.
Nhưng nơi này là nghĩa địa, ai lại rảnh rỗi không có việc gì đến nơi này săn gái.
“Anh là ai?” Vừa nói tay Tuyên Mạt đã thò vào trong túi nắm chặt bình phun phòng sói , cô híp mắt nhìn chằm chằm bọn hắn.
bình xịt hơi cay, thường được các cô gái mua về phòng người xấụ..
“Chồng của em.” Gã đàn ông cười đểu nói một câu rồi tiện tay nhét điếu thuốc đang hút dở lên trên bia mô bên cạnh.
Thấy vậy, Tuyên Mạt trừng mắt nhìn anh ta đầy phẫn nộ.
Mặc dù cô không biết mộ bia bên cạnh mẹ mình là ai, nhưng làm như vậy là không tôn trọng người đã mất.
“Tôi mặc kệ anh là ai, nơi này là chỗ yên nghỉ của người đã khuất, mời anh tôn trọng họ, lấy điếu thuốc xuống ngay ”Tuyên Mạt mắng.
Vậy mà, tên kia đứng cười hăng hắc, “Đây còn chưa bước vào cửa đã muốn quản chồng rồi, em nói xem nếu như anh ăn em ở trong này, chắc mẹ em sẽ rất vui vì cuối cùng con gái bà cũng có người muốn nhỉ."
Nghe những lời châm trọc này, Tuyên Mạt vô cùng tức giận.
“Rốt cuộc anh là ai?”
“Ôi, lão già Tuyên Viễn kia còn chưa nói cho em à?”
Gì cơ? Tuyên Mạt lập tức nhớ tới sự việc phát sinh ở bênh viện, lại nhìn đến tên đàn ông lưu manh trước mắt, tức khắc hiểu ra.
Anh ta vuốt cằm, biểu cảm khuôn mặt đáng khinh đến cực điểm.
Tuyên Mạt bừng tỉnh, là Tuyên Viễn nói cho anh ta biết cô đang ở đây. Cho nên anh ta mới có thể xuất hiện tại nơi này.
Hổ dữ không nỡ ăn thịt con, thật không ngờ Tuyên Viễn lại có thể tàn nhẫn đến mức này Tuyên Mạt đem mối hận này vĩnh viễn nhớ kĩ.
“Ngoan, để cho chồng yêu thương em thật tốt nào, đây chính là nơi người yên nghỉ, chúng ta không nên ầm ĩ đâu”. Vừa dứt lời thì tên kia giống như sói đói bổ nhào vào cô, Tuyên Mạt kịp thời cầm ra bình xịt hơi cay, phun thẳng vào mặt anh ta.
“Aaaaa ” Tên kia đau đớn ngồi quỳ trên mặt đất, ôm kín mặt gào lên.
“Thiếu gia, thiếu gia.“
“Bắt lấy con điếm này, bắt lấy nó, hôm nay ông đây không làm được nó, ông đây giết chúng mày.”