Tuyên Mạt bình tĩnh phản bác, cô mười lăm tuổi mới đón về nhà họ Tuyên, cô biết, đó đều là do mẹ cô dùng những giây phút cuối cùng của cuộc đời vì cô mà tranh thủ. Mặc kệ cô ở nhà họ Tuyên phải chịu xa lánh và ngược đãi, nhưng cô vẫn cứ cắn chặt răng nhẫn nhịn. Nếu như có thể ở lại trong khuôn viên trường cô nhất quyết sẽ không ở nhà họ Tuyên. Kể cả học phí, đó đều là nhờ năm nào cô cũng đứng thứ nhất, được miễn học phí thậm chí còn có thêm cả học bổng, lúc này mới không bị đói chết. Cô vốn định ra nước ngoài để rời khỏi nhà họ Tuyên, nhưng không ngờ tới bọn họ lại nói lão thái thái bị bệnh, chẳng qua muốn lừa gạt cô về nước. Mà hóa ra cũng không phải bà cụ bị bệnh, là con trai bảo bối của họ chọc phải người không nên dây vào, cho nên yêu cầu cô trở về thu dọn, gả cô sang đó đi làm vật bồi thường Đúng là nực cười Cuộc đời của Tuyên Mạt cô cũng chưa tới lượt người khác làm chủ
Giọng nói của cô, thành công hấp dẫn không ít người chú ý.
Tuyên Mạt nhìn thấy tình thế, bèn làm cho tình huống trầm trọng thêm cô nói
"Em trai làm sai, các người lại có ý định dùng tôi gả sang bên kia để nhận lỗi. Hiện tại là xã hội có pháp luật, chẳng lẽ tôi lại không thể làm chủ cuộc đời của mình sao? Tuyên phu nhân, kể cả tôi không phải là do bà sinh ra, nhưng cũng không đến mức không vừa mắt với tôi chứ, cứ muốn gả tôi ra ngoài."
Cô vừa nói xong những người đang xem náo nhiệt liền hiểu được đầu đuôi câu chuyện. Bọn họ đồng lòng bênh vực kẻ yếu như Tuyên Mạt, càng nói Tô Tương thành bà mẹ kế ác độc.
Tô Tương còn chưa từng phải chịu tình huống như vậy, bà ta vội vàng đứng ở bên cạnh Tuyên Viễn, giậm chân tức giận
"Ông xã, ông xem phải làm thế nào bây giờ?".
Tuyên Mạt lạnh nhạt, không cho Tuyên Viễn có cơ hội nói chuyện
"Ba, con biết, ba và Tuyên phu nhân đã có hai người con, cho nên chán ghét con đây là điều hết sức bình thường. Con có thể không cần tài sản của nhà họ Tuyên, từ nay về sau cũng không bước vào, chỉ cần ba đừng can thiệp vào cuộc sống của con nữa. Còn chuyện này con không thể đáp ứng, con xin lỗi."
Dứt lời, cô nhân cơ hội xoay người rời đi. Tuyên Viễn thấy người chạy mất, lập tức nổi giận
"Tuyên Mạt, quay lại đây cho tao, cái thứ mất dạy, quay lại ngay "
Những người đứng xung quanh thấy ông ta chửi lời khó nghe, đều bênh vực Tuyên Mạt, thậm chí còn chặn cửa lại. Chỉ vào hai vợ chồng bọn họ mắng chửi không ngừng, Tuyên Viễn không chịu được đành khóa cửa lại. Tô Tương không ngờ sau khi Tuyên Mạt ra nước ngoài du học mồm mép lại ghê gớm như thế. Nhưng vừa nghĩ đến việc không dễ bàn giao với nhà họ Tống, lại lo lắng hỏi
"Ông xã, làm thế nào bây giờ? Tống gia đang đòi người rồi."
Tuyên Viễn cũng rất buồn bực
"Tôi sẽ không để con trai chúng ta có chuyện "
Trong giây lát, ông ta nhanh chóng nghĩ ra biện pháp, bấm số gọi thông cuộc điện thoại.
Nếu về nước, đương nhiên Tuyên Mạt sẽ ra thăm mộ mẹ cô.
Cô đặt trước mộ bia một bó hoa hồng mà mẹ cô thích nhất, cô quỳ xuống lạy ba cái, nhìn ảnh bà mỉm cười