⬅ Trước Tiếp ➡

vào hõm vai hắn, giọng nói vừa ngọt vừa nũng nịu "Anh thật đáng ghét." Khóe mắt cô liếc nhìn sang phía đối diện một cách kín đáo.
Tư Nguyên Phong rũ mắt, nhìn chằm chằm ly rượu trong tay, vẻ mặt bình thản không chút gợn sóng.
Tần Xuân thản nhiên bĩu môi.
Buổi tiệc đi được nửa chặng đường, không khí ngày càng sôi động.
Mấy chàng trai người nước ngoài bắt đầu chơi xúc xắc, ai thua phải uống "bom chìm" pha trộn từ đủ loại rượu mạnh.
Viên Khoát nãy giờ vẫn rất hưng phấn, hắn uống vừa nhiều vừa nhanh nên ánh mắt bắt đầu lờ đờ.
Hắn liên tục liếc về phía Tư Nguyên Phong, rồi lại nhìn Tần Xuân đang nép trong lòng mình, khóe môi nở một nụ cười đắc thắng.
Hắn đứng dậy, bảo là đi lấy thêm rượụ Tần Xuân nhìn bóng lưng hơi lảo đảo của hắn đi về phía quầy bar, hội ngộ với cô nàng Tây tóc vàng Lily đã đợi sẵn ở đó.
Hai người trò chuyện gì đó, Lily cười đến rung cả người, dùng bộ ngực đầy đặn cố tình hay vô ý cọ vào cánh tay Viên Khoát.
Rất nhanh sau đó, hắn bưng hai ly cocktail màu sắc đẹp mắt quay lại.
Một ly đưa cho Tần Xuân "Bảo bối, nếm thử cái này đi, món đặc trưng của quán này đấy, em chắc chắn sẽ thích." Chất lỏng màu hồng phấn trông thật bắt mắt.
Tần Xuân nhận lấy nhưng không uống, chỉ cầm trên tay xoay xoay.
Viên Khoát giục "Mau nếm thử đi chứ." "Em hơi khó chịụ" Tần Xuân nhíu mày, xoa xoa thái dương, "Chắc là do lúc nãy uống hơi nhanh." "Chỉ một ngụm thôi, nếm vị thôi mà." Viên Khoát kiên nhẫn dỗ dành.
Tần Xuân bỗng ngước mắt nhìn thẳng vào hắn, giọng nói mang vẻ thắc mắc ngây thơ "Sao cứ nhất quyết bắt em uống thế?
Anh bỏ thuốc à?" Khu bàn tiệc bỗng chốc im bặt.
Mấy người đang tán gẫu gần đó quay đầu lại, vẻ mặt đầy ẩn ý.
Viên Khoát sắc mặt biến đổi, hắn gượng cười một cách khoa trương "Nói bậy bạ gì thế Anh làm sao mà làm chuyện đó được " "Vậy anh uống một ngụm cho em xem." Tần Xuân đưa ly rượu đến sát môi hắn, mắt không hề chớp "Anh uống đi, rồi em tin." Viên Khoát đờ người ra.
Hắn đương nhiên biết bên trong có gì.
Tác dụng nhanh, liều lượng lại không hề nhỏ.
Uống vào thì chưa đầy mười phút sau sẽ...
"Sao thế?" Tần Xuân nghiêng đầu, ánh mắt trong veo vô tội, "Chẳng lẽ em nói trúng tim đen rồi sao?" Những ánh mắt xung quanh ngày càng trở nên soi mói.
Viên Khoát lâm vào thế cưỡi hổ khó xuống.
Hắn cắn răng, giật lấy ly rượu rồi ngửa cổ uống một hớp lớn.
Tần Xuân lập tức đổi sang vẻ mặt hối lỗi và xót xa, cô đưa tay xoa mặt hắn "Ôi trời, em đùa thôi mà, sao anh lại uống thật thế...
Xin lỗi, xin lỗi anh nhé, là em không tốt." Cô sáp lại gần, hôn lên gò má không dính rượu của hắn, giọng ngọt lịm "Viên Khoát nhà mình là tốt nhất, sao có thể làm chuyện đó được chứ.
Là tại em đa nghi thôi." Những người xung quanh chỉ coi đó là trò đùa tình tứ của đôi tình nhân trẻ.
Tần Xuân làm nũng, tỏ vẻ yếu đuối cực kỳ tự nhiên, Viên Khoát bị cô dỗ dành nên sắc mặt dịu đi đôi chút.
Hắn không hề nhận ra ly rượu của Tần Xuân từ đầu đến cuối chưa vơi đi một giọt nào.
Ở phía đối diện, Lily bưng một ly whisky mới, ngồi xuống cạnh Tư Nguyên Phong.
"Hi." Giọng cô ta mang theo vẻ quyến rũ lười biếng, cơ thể khẽ tựa vào cánh tay Tư Nguyên Phong "Một mình uống


⬅ Trước Tiếp ➡