Chương 14
đợi khi thuốc ngấm rồi dẫn cô ta đến trước mặt Tư Nguyên Phong để \'thưởng thức\'...
Với tính cách cao ngạo và ưa sạch sẽ của Tư Nguyên Phong, khi nhìn thấy dáng vẻ lẳng lơ thèm khát của một người phụ nữ, cậu ta sẽ chỉ thấy ghê tởm đến mức buồn nôn, làm sao còn hứng thú gì được nữa.
Biết đâu cậu ta còn thấy cô ta bẩn thỉu, thấy mọi hình ảnh thanh thuần trước đây đều là giả tạo.
Vừa có thể dập tắt hoàn toàn chút tâm tư nhen nhóm của Tư Nguyên Phong, vừa có thể nhục nhã Tần Xuân một vố đau đớn, để cô ta nhận rõ vị trí của mình.
Rời xa Viên Khoát hắn, cô ta chẳng là cái thá gì, ngay cả làm đồ chơi cũng bị người ta khinh bỉ.
Một kế hoạch hoàn hảo.
Hắn mở cửa, trong phòng khách, Tư Nguyên Phong đã dọn dẹp xong, đang đứng trước cửa sổ nhìn màn đêm thăm thẳm bên ngoài.
Đường nét khuôn mặt nghiêng của anh dưới ánh sáng lờ mờ trông vô cùng lạnh lùng và xa cách, giữa các ngón tay dường như đang kẹp một vật nhỏ, xoay tròn chậm rãi.
Viên Khoát nheo mắt nhìn kỹ.
Một chiếc túi thơm thêu nhỏ màu vàng kim, phía dưới còn đính tua rua, nằm giữa những ngón tay thon dài sạch sẽ của Tư Nguyên Phong, trông thật lạc lõng và...
ám muội.
Hóa ra lại giống hệt cái hắn vừa cất đi.
Cơn thịnh nộ vì bị phản bội lập tức chiếm lấy lý trí của Viên Khoát.
Xem ra sự nghi ngờ của hắn chẳng sai chút nào, đôi cẩu nam nữ này rõ ràng là đã có ý với nhaụ Cuối tuần, ban đêm, tại club VL ở Manhattan.
Tần Xuân đến hơi muộn.
Cô diện một chiếc váy hai dây đen đơn giản, mái tóc dài búi lỏng, để lộ chiếc cổ thon dài.
Đứng giữa đám nam thanh nữ tú ăn mặc và trang điểm cầu kỳ, cô như một nhành trà trắng lạc vào rừng mưa nhiệt đới.
Viên Khoát nhìn thấy cô trước, hắn bước tới, vòng tay ôm lấy eo cô đầy vẻ chiếm hữu, cố ý nói lớn "Bảo bối, sao giờ mới đến?" Tần Xuân thuận thế tựa vào lòng hắn, ngước mặt hôn lên má hắn một cái, giọng nói mềm mại "Đường hơi bị tắc mà anh." Màn tương tác thân mật thu hút vài tiếng huýt sáo trêu chọc từ phía bàn tiệc.
Viên Khoát rất đắc ý, ôm cô đi tới giới thiệu với từng người "Đây là bạn gái tôi, Chloe.
Còn đây là Alex, Mike, Lily..." Tần Xuân mỉm cười gật đầu chào từng người, ánh mắt lịch sự lướt qua đám đông, không hề dừng lại ở bất kỳ ai.
Tư Nguyên Phong ngồi ở vị trí trong cùng.
Hôm nay anh mặc một chiếc sơ mi xám nhạt, tay áo xắn lên đến khuỷu tay, để lộ một đoạn cánh tay với những đường nét rắn rỏi, tay đang cầm một ly whisky.
Xung quanh ồn ào náo nhiệt, nhưng anh như tự tạo ra một kết giới cho riêng mình, khí chất ôn hòa sạch sẽ hoàn toàn lạc lõng với nơi này.
Tần Xuân vờ như không thấy anh, cô bị Viên Khoát kéo ngồi xuống cạnh hắn, suốt buổi quấn quýt lấy Viên Khoát, nào là rót rượu, đút thức ăn, rồi lại ghé tai nói nhỏ, cười đến híp cả mắt.
Lòng hư vinh đã lấn át sự nghi ngờ.
Đặc biệt là trước mặt Tư Nguyên Phong, cảm giác được cô bạn gái xinh đẹp toàn tâm toàn ý dựa dẫm đã thỏa mãn cực độ ham muốn khoe khoang của hắn.
Hắn cố ý ôm chặt Tần Xuân, ghé tai cô trêu chọc với âm lượng đủ để mọi người cùng nghe "Hôm nay sao em ngoan thế?" Tần Xuân hờn dỗi phát nhẹ vào người hắn, vùi mặt