Chương 16
rượu thì chán lắm." Tư Nguyên Phong lẳng lặng nhích ra một chút, lịch sự nhưng xa cách "Cũng bình thường thôi." Lily không hề nản lòng, cô ta đẩy ly rượu trong tay sang "Thử cái này xem?
Em đặc biệt pha cho anh đấy." Ánh mắt Tư Nguyên Phong đang dừng lại ở phía đối diện.
Tần Xuân đang âu yếm xoa mặt Viên Khoát, hai người quấn quýt không rời như hình với bóng.
Cô cười ngọt ngào và đầy vẻ dựa dẫm như thế, khiến anh cảm thấy người phụ nữ quyến rũ từng hôn mình ở khách sạn hai ngày trước chỉ là một ảo giác.
Một cảm giác bực bội u ám trào dâng trong lòng.
Anh nhận ra có lẽ mình đã bị trêu đùa.
Nụ hôn đó có lẽ chỉ là một trò chơi nhất thời của người phụ nữ này, một công cụ để kích thích Viên Khoát và chứng tỏ sức hút của bản thân cô.
Vậy mà anh lại thật sự vì thế mà xao lòng, thậm chí còn như bị ma xui quỷ khiến mà dọn về lại căn hộ ở trường.
Thật nực cười.
"Cảm ơn." Anh mỉm cười với Lily, đón lấy ly rượu rồi uống cạn.
Tác dụng của thuốc đến nhanh hơn tưởng tượng.
Người phát tác đầu tiên là Viên Khoát.
Hắn cảm nhận được một luồng nhiệt lạ lùng bốc lên từ bụng dưới, nhanh chóng lan ra khắp cơ thể, tim đập nhanh bất thường, khô miệng khát nước, tầm mắt cũng bắt đầu mờ đi và xuất hiện bóng chồng.
Đáng sợ hơn là dục vọng đang cuồn cuộn dâng trào trong cơ thể.
"Bảo bối..." Hắn thở hổn hển, chộp lấy tay Tần Xuân với sức mạnh đáng sợ "Đi, chúng ta...
chúng ta về thôi..." Tần Xuân bị hắn kéo lảo đảo, cô khéo léo giữ vững trọng tâm, trên mặt lộ vẻ hoảng hốt đầy giả tạo "Anh yêu?
Anh sao thế?
Mặt anh đỏ quá, có phải uống nhiều quá không?" "Bớt lời đi...
đi thôi " Hắn dùng sức mạnh định lôi cô ra ngoài.
Đúng lúc này, Lily sáp tới, vòng tay qua cổ Viên Khoát, cơ thể đầy đặn dán chặt lấy hắn, môi ghé sát tai hắn nói thầm chỉ đủ cho hai người nghe "Gấp gì chứ...
Em thấy anh có vẻ cần em hơn đấy..." Hắn không cần Lily, hắn muốn Tần Xuân.
Chút lý trí sót lại của Viên Khoát muốn đẩy cô ta ra, nhưng cơ thể lại bị sức hút từ sự mềm mại của đối phương lôi cuốn.
Tần Xuân cứ mãi không cho hắn chạm vào, còn người trước mắt này lại nhiệt tình dâng tận miệng.
Ngọn lửa trong người thiêu cháy năng lực suy nghĩ của hắn, chỉ cần là phụ nữ là được, ai không quan trọng...
Thấy hắn bắt đầu lung lay, Tần Xuân thừa cơ thoát khỏi tay hắn, lùi lại hai bước, vẻ mặt lộ rõ sự bàng hoàng và đau khổ vì bị bỏ rơi.
Cô chỉ có thể đứng sững tại chỗ, nhìn Viên Khoát nửa đẩy nửa theo bị Lily kéo về phía khu vực phòng bao riêng của club.
Lily là người khá sòng phẳng, cứ có tiền là giúp.
Tần Xuân hứa sẽ trả cho cô ta một khoản thù lao hậu hĩnh để cô nàng tiệc tùng dày dạn kinh nghiệm này "chăm sóc" Viên Khoát một đêm thật tốt.
Việc bỏ thuốc vào rượu của Tư Nguyên Phong cũng là do cô dặn dò.
Cô khẽ thở phào một hơi, quay người lại, ánh mắt lướt qua phía bàn tiệc.
Tư Nguyên Phong vẫn ngồi đó.
Nhưng trạng thái của anh rõ ràng là không ổn.
Tấm lưng vốn luôn thẳng tắp nay hơi khom xuống, một tay anh chống lên trán, hơi thở có phần dồn dập.
Những lọn tóc trước trán bị mồ hôi làm ướt, dính bết vào làn da tái nhợt.
Chiếc kính gọng mảnh đã được anh