Chương 6
“Xử lý một ít công việc, thời gian không sai biệt nên trở về.” Ngôn Dịch Thừa nhìn đồng hồ trên tay một chút lại nhìn đến khí sắc hồng nhuận của cô, ánh mắt so với bình thường càng thêm nhu mị, cặp mắt kia phảng phất giống như có thể câu hồn người khác.
Ngôn Dịch Thừa không nghĩ nhiều, lập tức đi về phía trước, không nặng không nhẹ hôn lên môi cô.
Quý Hiểu Dư không nghĩ đột nhiên anh sẽ làm như vậy, phản ứng đầu tiên là cứng đờ, sau đó lại ngoan ngoãn để anh hôn, trong lòng giống như bị nước đường hoà tan.
Điều này có phải đại biểu cho việc tổng giám đốc cũng thích cô?
Kỹ thuật hôn của Ngôn Dịch Thừa rất giỏi, không quá một lúc đã khiến cả người Quý Hiểu Dư mềm nhũn nằm trong ngực anh. Anh liếm môi cô, vô cùng hưởng thụ cảm giác mềm mại của người đang nằm trong ngực anh, cảm xúc sờ lên thật tốt.
“Nghỉ ngơi đủ chưa hay vẫn muốn nằm thêm một lúc?” Anh ôn nhu hỏi.
Quý Hiểu Dư chớp chớp đôi mắt ngập nước, nghiêng đầu nghĩ “Em còn phải chuẩn bị một chút.” Cô chính là thư kí tổng giám đốc, cũng không thể lười biếng, phải nhanh chóng sắp xếp lịch trình kế tiếp.
Ngôn Dịch Thừa gật đầu, đứng dậy để cô đi thay quần áo.
Tuy rằng Quý Hiểu Dư cảm thấy hai chân đau nhức, nhưng vẫn cắn môi chống đỡ, không nghĩ tới bản thân cố gắng như vậy nhưng vừa đứng lên, hai chân vô lực ngã xuống.
Ngôn Dịch Thừa phản ứng cực nhanh, nhẹ nhàng đỡ lấy kéo cô vào lồng ngực.
Khuôn mặt nhỏ của Quý Hiểu Dư cứ như vậy dựa vào ngực anh, vì cười khẽ mà lồng ngực anh hơi chấn động, cô xấu hổ “Đừng, đừng cười.”
Đáy mắt Ngôn Dịch Thừa tràn đầy ý cười, hơi khom lưng, một tay bế cô lên, đi vào phòng tắm. Công việc tắm rửa đều được anh hỗ trợ, Quý Hiểu Dư lập tức cảm thấy bản thân giống như phi tần được sủng hạnh.
Cũng… Cũng quá hạnh phúc đi.
Đừng không cần cô
“Hiểu Dư, phần tài liệu này phiền cô giúp tôi giao cho tổng giám đốc.”
A Kiệt bên bộ phân Tiêu thụ gõ cửa đi vào, đem tập tài liệu đặt trên bàn Quý Hiểu Dư.
Quý Hiểu Dư ngẩng đầu, lộ ra nụ cười ngọt ngào, tinh thần phấn chấn nói “Được, anh vất vả rồi.”
A Kiệt ngây ngô cười gãi tóc phía sau gáy “Còn ổn, một tập này cũng chỉ là việc nhỏ.”
Trời biết rạng sáng hôm qua anh được giao phần công việc này mà đã đứng trước cửa sổ, lớn tiếng rít gào suốt mười lăm phút.
Nếu không phải phúc lợi của công ty phong phú, đối với loại người không dành cho công việc như anh thì thật sự rất muốn không làm.
Mỗi ngày đều phải đối mặt với Tổng giám đốc ma quỷ, khủng bố, dạ dày anh đau đến mức muốn rách ra.
Nghĩ đến mỗi ngày Quý Hiểu Dư đều có thể mang theo mỉm cười đến công ty, gần gũi với vị gia hỏa khủng bố kia, A Kiệt đột nhiên liền cảm thấy cô thật vĩ đại.
Nhìn theo bóng lưng A Kiệt rời đi, tươi cười trên mặt Quý Hiểu Dư dần dần đạm đi, có chút thất thần nhìn tập tài liệu trước mắt.
Từ lần đi công tác về, lại có thật nhiều công ty muốn hợp tác với Ngôn Dịch Thừa, mấy ngày nay anh đều bận rộn mà Quý Hiểu Dư cũng thường xuyên chạy đi chạy lại, hai người căn bản không có thời gian ở chung một chỗ. Hơn nữa thái độ của Ngôn Dịch Thừa đối với cô vẫn giống trước đây khiến cô không thể phân biệt rõ quan hệ bây giờ của hai người.
Hay tổng giám đốc thật sự coi cô là đối tượng giải quyết du͙ƈ vọng nhất thời…
Nhưng hôm đó khi xong việc anh vẫn luôn ôn nhu với cô, chẳng lẽ đều là giả sao…
Nghĩ vậy, hốc mắt Quý Hiểu Dư có chút ửng đỏ, khó chịu nắm chặt nắm tay.