Chương 5
Đột nhiên rút ra như vậy, Quý Hiểu Dư lập tức cảm thấy phía dưới hư không, nhưng Ngôn Dịch Thừa lại chậm chạp không cắm vào, chỉ lẳng lặng nhìn thẳng cô, làm cô cực kỳ khó chịụ Đem thân thể hướng trên người anh cọ cọ, hy vọng có thể an ủi được một chút.
“Muốn?” Ngôn Dịch Thừa cười tà mị, nhìn huyệt khẩu của cô co rút lại một chút, dâm thủy còn không ngừng chảy “Muốn thì nói ra.”
“Em, em muốn…” Trên mặt Quý Hiểu Dư rơi nước mắt, khát vọng nói.
“Muốn cái gì?” Ngôn Dịch Thừa chơi nghiện rồi, tiếp tục dụ hoặc nói.
“Em… Em muốn tổng giám đốc cắm vào…” Quý Hiểu Dư liếm môi dưới, trực tiếp vứt bỏ da mặt, vừa thở gấp vừa nói “Muốn tổng giám đốc dùng sức cắm vào.”
“Dâm đãng.” Ngôn Dịch Thừa nheo mắt lại, không chút nghĩ ngợi dựng thẳng thân mình, trực tiếp nhắm phía dưới cắm vào.
Sủng nịnh
Quý Hiểu Dư không nghĩ thể lực của Ngôn Dịch Thừa lại tốt đến như vậy. Trước sau lại muốn cô hai lần, chờ đến khi hoàn toàn kết thúc, cô đã không rõ trời đất, mí mắt trĩu xuống, động cũng không động nổi, trực tiếp nằm trên giường ngủ.
Khi Ngôn Dịch Thừa tắm xong đi ra liền nhìn thấy cảnh tượng này này, khóe miệng hơi nhếch lên. Đi đến mép giường, duỗi tay cầm lấy tờ khăn giấy giúp cô lau sạch sẽ dấu vết giữa hai chân. Vốn dĩ muốn ôm cô cùng đi tắm nhưng thấy cả người cô nặng nề lâm vào hôn mê, không nỡ gọi cô dậy, giúp cô đắp chăn, tự nói nhỏ “Như vậy đã không chịu nổi, sau này làm sao bây giờ.”
Anh hơi ngồi xổm quan sát Quý Hiểu Dư đang ngủ, lông mi cong cong tinh xảo, cái mũi nho nhỏ. Vì vừa bị anh hung hăng làm nên đã khóc một hồi khiến chóp mũi có chút ửng đỏ, miệng hé mở, môi phấn nộn nhìn thôi cũng khiến người ta muốn cắn một ngụm.
Sao lại có người giống búp bê Tây Dương như vậy.
Một người phụ nữ lớn lên xinh đẹp nhưng vẫn thua xa cô, nếu Quý Hiểu Dư biết trang điểm, Ngôn Dịch Thừa có thể bảo đảm, toàn nhân viên nữ trong công ty đều không so được.
Người phụ nữ tốt như vậy lại là người của anh, thật tốt.
Quý Hiểu Dư ngủ một giấc, chỉ cảm thấy toàn thân đau nhức, cảm giác xương cốt đều vỡ thành từng mảnh, thật vất vả ngồi dậy, cùng với đó chính là từng trận khóc thút thít nhỏ.
Tổng giám đốc thật không thủ hạ lưu tình.
Cô ủy khuất bĩu môi, liếc mắt nhìn quanh phòng một cái, phát hiện không thấy thân ảnh Ngôn Dịch Thừa, không khỏi có chút sợ hãi.
Tổng giám đốc sẽ không cứ như vậy bỏ cô, không bao giờ quan tâm cô chứ…
Cô hoảng loạn, cúi đầu nhìn xuống, phát hiện trên người mình đang mặc một chiếc áo sơmi có kiƈh cỡ rõ ràng không vừa với cơ thể cô, trên áo còn có mùi thơm nhàn nhạt thuộc về Ngôn Dịch Thừa.
Điều này ngay lập tức khiến cô nhẹ nhàng thở ra, sau đó nhìn đến bộ lễ phục của cô vương vãi nằm trên mặt đất.
Hình ảnh buổi sáng điên cuồng lại xuất hiện trong đầu lần thứ hai, mặt cô lập tức đỏ lên.
A, cô thế nhưng cùng tổng giám đốc… này thật sự không phải nằm mơ…
Còn chưa kịp phản ứng, cô đã nghe thấy âm thanh mở cửa, vừa ngước mắt liền nhìn thấy Ngôn Dịch Thừa đi vào, tây trang phẳng phiu, chân dài hoàn mỹ, ánh mắt còn mang theo vẻ nghiêm túc.
Ai có thể nghĩ đến ngày thường thoạt nhìn là một người cấm du͙ƈ, ở trên giường lại nảy lửa như vậy.
Quý Hiểu Dư xấu hổ dời mắt, nhẹ giọng gọi “Tổng, tổng giám đốc.”
Thanh âm kia muốn ngọt bao nhiêu thì nhiều bấy nhiêu, cảm giác từng chút từng chút bắt lấy tâm tư anh, Ngôn Dịch Thừa duỗi tay kéo cà vạt, đi tới mép giường, ngữ khí bình đạm hỏi “Đói bụng sao?”
Quý Hiểu Dư lắc đầu, hoang mang nhìn anh “Anh… Vừa mới đi đâu?”