Chương 7
Cô thật sự rất thích Ngôn Dịch Thừa, lúc trước cũng vì anh nên mới đến công ty tranh chức thư ký, vì có thể gần anh hơn một chút.
Mặc dù cô chưa từng nghĩ đến cô và Ngôn Dịch Thừa sẽ có ngày đó, nhưng đối với cô mà nói, lần đó cô thật sự rất hạnh phúc.
Nhưng sao cô không hiểu, cô chỉ là một thư ký bình thường, còn bên cạnh Ngôn Dịch Thừa toàn là những thiên kim tiểu thư giàu có, sao có khả năng coi trọng cô…
Cô thở dài, lau nước mắt, chậm rãi đứng lên, soi gương xác nhận bản thân bình thường, không có gì khác thường mới cầm tập tài liệu đi vào văn phòng của Ngôn Dịch Thừa.
Gõ cửa, bên trong vang lên giọng nói của Ngôn Dịch Thừa. Quý Hiểu Dư hít sâu một hơi, sau đó mở cửa đi vào, chỉ thấy Ngôn Dịch Thừa đang phê duyệt công văn, ngẩng đầu nhìn cô một cái, ánh mắt dừng trên mặt cô một lúc, sau đó mới cúi đầụ
Một đường Quý Hiểu Dư đều trầm mặc đi đến trước bàn làm việc của anh, sau đó đặt tập tài liệu lên bàn làm việc, nhẹ giọng nói “Tổng giám đốc, đây là tài liệu người bên bộ phận tiêu thụ đưa cho anh.”
Ngôn Dịch Thừa gật đầu, lưu loát ký tên mình xuống tập tài liệu phía dưới, sau đó mới cầm lấy nhìn thoáng qua. Còn Quý Hiểu Dư cứ lẳng lặng đứng ở một bên, chờ anh phân phó.
Nhìn thoáng qua, Ngôn Dịch Thừa ngẩng đầu lên, đôi mắt thanh lãnh nhìn về phía tiểu thư ký nhà mình. Chỉ thấy cô đứng trên sàn nhà, dường như bản thân không biết biểu tình lúc này của mình vô cùng đau thương, oán trách. Nói có bao nhiêu đáng thương liền có bấy nhiêụ
“Xảy ra chuyện gì, sao tâm trạng không tốt?” Đáy mắt anh hiện lên ý cười, ngữ khí lại nghiêm túc hỏi.
Quý Hiểu Dư ngẩn ra, ngay sau đó lắc đầu, nhỏ giọng nói “Không có.”
Thấy cô không nói thật, Ngôn Dịch Thừa ném tài liệu trong tay lên bàn “Em lại đây.”
Nghe thấy mệnh lệnh của anh, Quý Hiểu Dư cũng không nghĩ nhiều, rầu rĩ đi qua. Sau đó liền thấy Ngôn Dịch Thừa duỗi tay ôm eo cô, đánh giá biểu tình của cô “Mấy ngày nay bận rộn công việc, em cô đơn, cho nên không vui?”
Cô không ngờ Ngôn Dịch Thừa liếc mắt một cái là có thể nhìn thấu, nhất thời không biết nên nói gì. Đôi mắt đột nhiên ẩm ướt, giây tiếp theo hai giọt nước mắt liền lạch cạch rơi xuống.
Ngôn Dịch Thừa không ngờ phản ứng của cô lại lớn như vậy, vừa tức vừa buồn cười, duỗi tay lau sạch nước mắt trên má cô “Khóc cái gì, anh lại không mắng em.”
Quý Hiểu Dư cũng không biết sao bản thân cứ khóc như vậy, nước mắt cứ thế tuôn rơi, cô khó chịu xoa mắt, ủy khuất hỏi “Tổng giám đốc không cần em nữa sao?”
Muốn anh nhiều hơn hơi h
Nghe thấy cô nói như vậy, Ngôn Dịch Thừa hơi nhướng mày “Sao lại cho rằng như vậy?”
Quý Hiểu Dư nhìn anh một cái, hốc mắt đều đỏ, thật cẩn thận hỏi “Không, không phải sao?”
Nhìn thấy dáng vẻ cẩn thận của cô, Ngôn Dịch Thừa thở dài, một tay kéo cô lại, giây tiếp theo người liền ngồi lên đùi anh.
“Sao anh có khả năng không cần em.” Nhìn cô khóc đến thương tâm như vậy, anh có chút đau lòng, ôn nhu lau nước mắt cho cô.
Lại nữa, tổng giám đốc lại trở nên ôn nhụ
Thật ra trước kia Quý Hiểu Dư chưa từng nhìn thấy dáng vẻ này của Ngôn Dịch Thừa. Lần đầu tiên nhìn thấy là lần trước khi hai người xong việc, anh mới lộ ra vẻ mặt này với cô, còn rất ôn nhu giúp cô lau mặt.
Có phải điều này cũng đồng nghĩa với việc ở trong lòng tổng giám đốc cô không giống những người khác.
Từ nhỏ Quý Hiểu Dư đã thích làm nũng, thấy ánh mắt Ngôn Dịch Thừa nhu hòa, cô theo bản năng ôm anh, thẹn thùng nói “Em muốn tổng giám đốc.”