Chương 9
Lan lại tới hỏi “Khê Ngôn, con đã gửi tin nhắn cho người ta chưa đấy?” Khê Ngôn nằm trên giường, rời mắt khỏi sách giáo khoa, “Gửi rồi nhưng người ta không hồi âm, có lẽ là không có hứng thú thật.” Chu Mộc Lan bước vào ngồi trên mép giường, “Khê Ngôn, không phải mẹ muốn ép buộc con, nhưng cái tính này của con từ nhỏ đến lớn chẳng thay đổi gì cả, đẩy một bước con đi một bước, không ai giục giã thì cứ chần chừ không dám tiến lên, mẹ sợ con lỡ mất cơ hội tốt.” Khê Ngôn gật đầu, “Mẹ, con hiểu mà.” Khi còn nhỏ nếu không phải mẹ thời thời khắc khắc để ý tới việc học của cô, có lẽ thành tích của cô cũng chỉ giậm chân tại chỗ.
Chu Mộc Lan cười hỏi “Vậy con có hứng thú với người ta không?” Khê Ngôn sợ nói không sẽ lại bị càm ràm nên đành phải nói “Có, nhưng vấn đề là người ta quả thực…” Chu Mộc Lan không nói lời nào, chẳng biết đang âm thầm cân nhắc điều gì, cuối cùng chỉ bảo cô cứ yên tâm, sau đó nói cô nhớ ngủ sớm một chút rồi ra ngoài.
Khê Ngôn cho rằng chuyện này cứ thế chấm dứt, không ngờ hai ngày sau cô lại nhận được tin nhắn từ Cố Văn Lan… nannan 8h30 tối thứ sáu, chỗ cũ.
Sau khi nhận được tin nhắn, cả một buổi chiều cô không có cách nào tập trung nổi, trong lòng cô có chuyện không giấu được, có gì biểu hiện hết trên mặt.
Phía dưới có một nam sinh hỏi “Cô ơi, lão đồng chí Lý nhà cô lại nhậu nhẹt đấy ạ?” Khê Ngôn hồi thần, hắng giọng nói “Đang đi học mà nói nhảm gì vậy?
Chép lại ý nghĩa lịch sử của phong trào Khải Mông 20 lần, mai nộp.” Khê Ngôn suy xét cái tin nhắn kia hồi lâụ Thái độ không hứng thú mấy nhưng vẫn phải ứng phó với cô theo lễ thường của anh cô vẫn nhớ rõ, cô cũng không bị ngốc.
Thế nhưng bây giờ lại nhắn tin tới, có ý gì đây?
Hay là chưa ăn hành đủ?
Xe đến trạm, Khê Ngôn xuống xe đi một đoạn đường tới cửa khu dân cư, ở đây cũng chỉ còn chỗ này vẫn là khu dân cư cũ kĩ, phòng ốc bên trong cao nhất cũng chỉ có 6 tầng, nơi này trừ mặt đường được làm lại thì đều đã cũ, nơi nơi tràn ngập cảm xúc của năm tháng, ngay cả sự yên tĩnh cũng có vẻ lạnh lùng tàn tạ.
Trên đường đi gặp phải một con mèo quýt mập nằm dưới tàng cây, Khê Ngôn cầm một chiếc bánh quy từ trong túi ra bẻ một miếng cho nó ăn, con mèo này rất hung dữ, bình thường nếu ai trêu chọc nó sẽ ngay lập tức cào luôn.
Khê Ngôn cho nó ăn hết chiếc bánh quy rồi thôi, cứ đi thẳng phía đằng trước một lúc nữa là đã đến tầng trệt nhà mình, cô lấy chìa khóa ra mở cửa, sơn trên chiếc cửa sắt màu xanh lục đã rỉ gần hết, nhìn loang loang lổ lổ.
Cô đứng ở tầng dưới đã ngửi thấy mùi đồ ăn trong nhà, đây là mùi độc đáo của đồ ăn do đồng chí Chu Mộc Lan nấụ Khê Ngôn về đến nhà bèn để túi xuống bàn rồi vào phòng bếp bưng thức ăn ra.
Chu Mộc Lan bỗng dưng nhìn thấy cô bèn giật mình, “Con nhóc này, về nhà cũng không biết chào hỏi ai.” Cô cười bưng sườn hấp mang ra ngoài.
Chu Mộc Lan theo sau cô, thần thần bí bí hỏi “Sao rồi?
Cậu ta đã liên lạc với con chưa?
Chắc cũng trong hai ngày nay thôi.” Lúc đầu Khê Ngôn còn chưa hiểu “cậu ta” là ai, sửng sốt một lúc mới nghĩ