Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 10

ra, cô thầm giật mình, hỏi “Là sao ạ?” Chu Mộc Lan nói “Mẹ nói với chú ba con bảo người ta gặp con thêm lần nữa, mới gặp một lần mà đã phủ nhận rồi thì phiến diện quá ” Khê Ngôn… shock luôn rồi, cô ngơ ngác hai giây, cho dù tốt tính cũng không nhịn được mà bực mình, “Mẹ, sao mẹ có thể làm thế chứ?
Đây là chuyện của con mà ” Cô kìm nén hồi lâu mới nói thêm một câu, “Mẹ cứ quá đáng vậy thôi ” Chu Mộc Lan sửng sốt, gấp gáp hỏi, “Sao rồi sao rồi?” Khê Ngôn che mắt, quay người về phòng.
Chu Mộc Lan vội vàng theo sau, “Khê Ngôn à, rốt cuộc là sao vậy?
Nói cho mẹ nghe xem nào.” Cô vừa vào phòng bèn bổ nhào lên giường, đập thẳng mặt vào gối, thật là xấu hổ chết mất thôi Chưa thấy ai vội vàng như vậy Huống chi đối tượng còn là người ấy nữa Chu Mộc Lan đứng ở mép giường, có chút luống cuống, “Con nhóc này sao vậy?
Không phải con thích người ta à?
Mẹ giúp con không tốt hay sao?” Cô không nói lời nào, bực mình kinh khủng.
Lúc ăn cơm cô cũng không nói gì, bình thường trong nhà có chuyện không vui đều do Lý Khê Vũ hòa giải, nhưng hôm nay cậu ở trường học không về nhà, một bữa cơm ăn tới nhạt nhẽo.
Chu Mộc Lan nhịn không được bèn nói “Không biết cái tính này của con giống ai nữa, cứ không nóng không lạnh chậm chạp rề rà…” Lý Mã Phong nói, “Giống tôi, không phải hoài nghi làm gì, đây là con gái tôi ” Chu Mộc Lan không phản ứng ông, nói với con gái, “Nếu con thấy hai người không phù hợp thì thôi hủy hẹn đi, con cũng lớn rồi, mẹ không muốn buộc con làm cái gì, càng không quản được con nữa rồi.” Đúng là Khê Ngôn đang do dự việc này.
Nếu không gặp thì chẳng khác gì bác bỏ mặt mũi của người ta cả, như thế thì không ổn lắm, dù sao anh ấy cũng là cộng sự của chú ba, hơn nữa chú ba bên kia là người mai mối, nếu cô từ chối thì thực tế cũng gián tiếp không cho chú ba tí thể diện gì rồi.
Hơn nữa từ sự hiểu biết của cô dành cho anh, cậu ấm này nhiều tật xấu, tính tự ái vô cùng mạnh mẽ, anh thậm chí có một nguyên tắc rất không hợp lí, rằng bất kì việc gì cũng chỉ có một cơ hội, nhất là anh tuyệt đối sẽ không đặt bản thân mình trong trạng thái bị động hai lần.
Cho nên cô hơi ngạc nhiên vì chú ba có thể tác động tới anh… Nhưng mà nếu gặp thì cô cảm thấy xấu hổ kinh khủng… Cô cảm thấy quyết định không nổi bèn dứt khoát để đó, ngày mai mới thứ sáu, vẫn còn thời gian suy nghĩ.
Sáng sớm thứ sáu cô đến giám sát tiết học sớm, vừa nhìn đã thấy chỗ ngồi cuối lớp trống không, Chu Vũ lại đến muộn, tới tận khi tiết học sớm kết thúc cậu nhóc còn đang nhập nhèm mới chầm chậm bước vào phòng học.
Khê Ngôn vốn cũng đang phiền lòng nên thái độ nói chuyện hơi nghiêm khắc, “Rốt cuộc em có muốn học hành đàng hoàng không đây?
Một tuần đi học năm lần em đi trễ cả năm lần, em có ý kiến với cô hay là không thích việc học thật?
Nhân sinh là của em, một người thậm chí còn không nắm bắt được nhân sinh của mình thì đừng vọng tưởng tới việc sau này có một chỗ đứng trong xã hội.” Trước đây chủ nhiệm cấp ba của cô cũng từng nói những lời này, lúc ấy cô hoàn toàn không hiểu việc nắm bắt lấy nhân


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡