⬅ Trước Tiếp ➡

Hứa Du lười nhác nói, “Nghe nói học y bị hành ghê lắm, có khi người kia vì anh ta bị hói mà chia tay rồi cũng nên.” “Đáng ghét là, anh ấy càng ngày càng đẹp trai,” Khê Ngôn xa xăm thở dài, “Trước đây nghiêm túc lạnh lẽo cô độc không ai bằng, bây giờ bỗng dưng…” “Làm sao?” “Nhã nhặn, ga lăng.” Hứa Du hơi hưng phấn nhìn cô, “Sau đó thì sao?
Hai người các cậu có cọ lại pháo hoa tình yêu lần nữa không?” Khê Ngôn cười dịu dàng với cô, “Anh ấy căn bản là không nhớ kỹ cô bạn gái pháo hôi như tớ nữa, hơn nữa từ đầu đến cuối chẳng tỏ ra có hứng thú với tớ chút nào, có lẽ sau này sẽ không gặp lại nhau nữa.” “Ồ… Vậy cậu tính sao?” Hứa Du hỏi.
“Chúc anh ấy hạnh phúc.” Khê Ngôn chạy tới trước tủ lạnh, lấy trà cẩu kỷ của Hứa Du ra uống.
Lúc trước bên nhau chưa tới ba tháng, bên người anh lại chưa bao giờ thiếu người tới người đi, nhớ kỹ cô mới là lạ.
Nhưng đối với Khê Ngôn mà nói, đó là mối tình đầu của cô, là đoạn tình cảm duy nhất cô từng có, cũng là người đàn ông duy nhất của cô.
nannan Lúc Khê Ngôn về đến nhà đã là 11 giờ, cô tưởng rằng cả nhà đều đã ngủ rồi, không ngờ vừa mở cửa ra đã thấy Chu Mộc Lan vẫn còn đang ngồi ở sô pha xem TV, nhìn là đã biết cố tình đợi cô về nhà.
Chu Mộc Lan thấy cô vào nhà quả nhiên để điều khiển xuống, đi qua hỏi “Sao rồi?
Con thấy người ta được không?
Có ý tứ gì với con không?” Hỏi xong lại nhìn bộ đồ cô đang mặc trên người, “Bảo con đi mua đồ mới mà sao vẫn mặc bộ cũ thế này?” Khê Ngôn đã sớm có chuẩn bị nên cô mang chiếc váy đỏ kia của Hứa Du về, nói “Bên này ạ, váy mới mua đây.” Chu Mộc Lan lại hỏi “Vậy con thấy đối tượng xem mắt thế nào?” Khê Ngôn tỏ ra uể toải “Mẹ, con mệt rồi, mai mình hãy nói chuyện này được không?” Vừa nói vừa đi vào phòng.
Chu Mộc Lan nóng lòng, tuy vậy lại không tiếp tục truy vấn nữa.
Thế nhưng hôm sau lúc ăn sáng bà lại tiếp tục hỏi.
Khê Ngôn hàm hồ nói người rất tốt, nhưng vấn đề là “Người ta chướng mắt con, con đã nói rồi, điều kiện thế này ai để ý tới chứ?
Nhà người ta mở bệnh viện, đã vậy lại còn là tiến sĩ bác sĩ, ánh mắt kén cá chọn canh lắm.” Chu Mộc Lan nghe xong hơi sầu não, nói “Vậy con chủ động liên lạc với người ta nhiều chút, tình cảm đều là vun trồng mà ra.” Lý Mã Phong nghe lời này xong không vui mấy, đặt chén đũa lên bàn, nói “Chẳng lẽ con gái tôi không ai muốn chắc?
Vội vàng vậy mà làm gì ” “Ông thì biết cái gì?” Chu Mộc Lan ngừng đũa, “Thời này người trẻ tuổi yêu đương là phải biết chủ động chút, thường xuyên qua lại kiểu gì chả lâu ngày sinh tình.” “Tôi không biết, nhưng Khê Ngôn cũng nói người ta không có hứng thú, chướng mắt con bé rồi, sao mình phải mặt nóng dán mông lạnh làm gì, chẳng phải khiến người khác giễu cợt à?” “Ai dám giễu cợt hả?
Ông đúng là có ngày chết vì sĩ diện ” “Cái này người ta nói là có tiết tháo ” “Ông giỏi lắm, còn dám cãi hả Năm đấy nếu không phải da mặt tôi dày không ngại mất mặt, ông mà theo đuổi được tôi ấy?” “Ai theo đuổi ai?
Nói rõ ràng ” “Ai da mặt mỏng thì người đó theo đuổi ” Hai ngày saụ Chu Mộc


⬅ Trước Tiếp ➡