Chương 16
cô như vậy, cơ thể cao lớn áp sát người cô, trầm mặc cấy cày, đuôi lông mày nơi khóe mắt có chút sắc dục, nhưng hơn thế nữa là cô độc.
Cô bỗng dưng ôm chặt Cố Văn Lan, đặt cằm lên vai anh, lòng bàn tay cọ xát mấy khối cơ bắp, trên người anh đã thiếu đi sự yếu ớt ngày niên thiếu, hiện tại mỗi chỗ đều là năng lượng bừng bừng.
Vẫn trầm mặc như năm nào, nhưng ấm nóng.
Buổi sáng Cố Văn Lan dậy trước cô, anh có thói quen dậy sớm, sau khi tỉnh lại im lặng nhìn tình hình trên giường ba giây, sau đó đốt thuốc… Khê Ngôn quay lưng về phía anh, cô nghiêng người nằm sát mép giường, trước khi mở mắt cô phải mất mười giây nhìn tường, chờ tới khi tỉnh hẳn và nhớ lại tất cả, cô lập tức quay người nhìn sang phía người bên cạnh nannan Anh đang hút thuốc, nhìn sang phía cô xuyên qua màn khói lượn lờ, cô hồi hộp tới nuốt nước miếng, chầm chậm quay người lại, trong lúc hốt hoảng muốn ngồi dậy bèn chống tay về phía trước, nhưng đằng trước tất cả chỉ là hư không, cho nên cô ngã xuống cái rầm.
Lúc ngã xuống cô không rên tiếng nào, có lẽ là bị dọa sợ luôn rồi chăng, trong khi nằm bẹp dí trên mặt đất, cuối cùng cô cũng nhớ lại hoàn chỉnh những ký ức ngày hôm qua, sau đó tổng kết lại nannan Khi say là không biết sợ.
Tối qua cô thừa cơ say rượu và bị sắc đẹp che mờ mất, lại nhờ một lòng can trường gan dạ, ngủ luôn với Cố Văn Lan.
Tình tiết tối qua cô vẫn còn nhớ, kể cả hình ảnh cô bị sắc đẹp hấp dẫn bèn liều chết cuốn lấy người Cố Văn Lan, có lẽ là lúc uống rượu không cẩn thận ngâm não sưng lên luôn rồi chăng… Bây giờ tỉnh táo rồi nhớ tới cô lại đau đớn vì cái con người bị sắc đẹp làm úng não tối qua nannan thật là tâm hồn dại trai mà Hơn nữa tối qua lúc làm chuyện này, cô lại lấy câu “Người sống một đời phải biết tận hưởng lạc thú trước mắt” làm tư tưởng trung tâm, thế nên biểu hiện không khác gì vị chiến sĩ già đã từng nam chinh bắc chiến… Vẻ mặt của Khê Ngôn không khác gì ăn phải beep cả.
Thế nên cô nằm trên mặt đất giả chết.
… Cố Văn Lan thấy người bên kia không phát ra tiếng động nào bèn dập thuốc vào gạt tàn, quay đầu lại nhìn thì thấy cô đang nằm chết dí dưới đất….
bèn hỏi “Dưới đất không lạnh à?” Cô bao lấy người bằng chiếc chăn bông màu trắng, từ từ ngồi dậy, sửa sang lại mái tóc dài bù xù vì cuộc càn quét tối qua, sau đó nhìn nửa trên trần truồng của anh, suy nghĩ xem có nên phát biểu cảm tưởng hay không, cố gắng tỏ ra tùy ý tự nhiên chút nannan “Chuyện đó, hợp tác vui vẻ.” “…” Nói xong cô đã thấy răng đau rồi….
Sau đấy cô lại giả vờ bình tĩnh vừa cuốn chăn bông vừa tìm quần áo, cô ngồi xổm trên mặt đất hồi lâu, cái vị ngồi trên giường kia mới từ từ nói, “Quần áo của em ở toilet.” Khê Ngôn hốt hoảng nhảy vào toilet.
Sau khi cô rửa mặt xong và mặc quần áo chỉnh tề ra ngoài, xem cô còn ăn mặc ngăn nắp hơn ai đó kìa… Cố Văn Lan hơi sửa lại cà vạt một chút, quay người cầm di động lên xem giờ, do dự hồi lâu nói với cô “Chỗ bệnh viện còn việc, em nannan“ Cô quả quyết trực tiếp nói “Được rồi, hẹn gặp lại.” Cố Văn Lan suy nghĩ một lát cũng gật đầụ Đây gần như là