Chương 17
một loại chắc chắn về tâm lí, ngầm hiểu lẫn nhau của hai người.
Khê Ngôn đứng trong thang máy chợt nhớ ra một việc, “Đúng rồi, bữa cơm tối qua tôi sẽ trả lại tiền cho anh.” Cố Văn Lan nghiêng đầu hơi nghĩ ngợi bèn cười “Tối qua là tôi lỡ hẹn, bữa cơm kia coi như bồi thường cho em vậy.” Khê Ngôn sợ anh sẽ nói, không cần, bữa cơm kia tôi mời.
Nói như thế sẽ làm cô hiểu nhầm mất, chuyện đêm qua cũng coi như cô dùng để chống đỡ cho bữa cơm kia.
Dù sao một bữa ăn này cũng rất đắt.
Nhưng anh lại lấy cớ lỡ hẹn, cô rũ mi mắt cười cười.
Sáng sớm Cố Văn Lan đã phải tới bệnh viện nên hai người tạm biệt ở cửa khách sạn.
Trên đường đi cô nhìn số điện thoại của anh trong máy mình hồi lâu, do dự xem nên xóa hay chặn luôn,cho đến tận cửa nhà cô mới chọn chặn.
Buổi tối cô hẹn chú ba ra ngoài, quý nhân như chủ nhiệm Lý bận bịu cả ngày chân không chạm đất, cô cũng không còn cách nào khác là mời chú ba ăn bữa cơm ở gần bệnh viện, chủ yếu là có việc cần nhờ chú ấy.
Sau khi ăn xong cô bèn đưa phong bì cho chủ nhiệm Lý, “Chú ba, nhờ chú đưa cái này cho bác sĩ Cố giùm cháụ” Chú ba giật mình, cau mày nhìn “… Thư tình?” “Không phải ạ.” Thật ra loại việc này cũng không cần giấu giếm làm gì, cô dứt khoát nói thật, “Cháu gặp mặt bác sĩ Cố hai lần, hai bữa cơm đều là anh ấy mời, cháu cảm thấy làm thế không ổn lắm nên trả lại tiền cho anh ấy.” “À.” Chú ba như suy nghĩ gì, cái con nhóc ngốc nghếch này nhờ mình chuyển gì giùm, hoặc là thằng nhãi kia không chịu nhận, hoặc là hai lần gặp mặt hai người này cảm thấy không thể tiến thêm bước nữa, có lẽ cũng chỉ dừng ở mức này thôi, cũng có thể là đã có gì đó xảy ra.
Nếu không con nhóc này hoàn toàn có thể mời lại Cố Văn Lan, tìm cách tiến thêm một bước nữa với người ta mà.
Cố Văn Lan gần như đứng trên đài giải phẫu cả một ngày, buổi chiều lại phải khám gấp một ca, vội đến tận bây giờ, lúc anh rời khỏi phòng phẫu thuật trời cũng đã tối rồi, lại không thể nghỉ ngơi mà chạy tới phòng bệnh dặn dò bệnh nhân.
Có một y tá chạy tới chỗ anh, nói “Rốt cuộc cũng tìm thấy anh rồi, bác sĩ Cố, chủ nhiệm Lý gọi anh ạ.” Cố Văn Lan phẫu thuật cả một ngày nên không có tâm trạng chơi bời gì nữa, anh lạnh mặt gật đầu, dặn y tá đứng cạnh hai câu rồi vừa đi vừa cởi áo blouse ra.
Cố Văn Lan đi vào phòng làm việc của chủ nhiệm Lý, ngồi lên ghế sô pha tự rót trà, hỏi, “Lý thái phó gấp gáp gọi em đến là có việc gì đây?” Xưng hô anh dành cho vị ngôi sao sáng khoa ngoại này phải nói là cực đa dạng, trước mặt người ngoài anh sẽ gọi ông là thầy, đôi khi sẽ gọi là giáo sư Lý, chủ nhiệm Lý, nhưng ngầm gọi là “trưởng lão”, “thái phó” để trêu chọc ông rất nhiều lần.
Bởi vì Lý trưởng lão là cánh tay trái bờ vai phải của Cố viện trưởng, mà bình thường Cố Văn Lan thường bị sư muội Nghê Tử của mình gọi là thái tử điện hạ, nên anh cũng tiện miệng gọi thầy của mình là “trưởng lão”, “thái phó”.
Chủ nhiệm Lý lại rất hưởng thụ mấy cái nickname này.
Thế mới nói vật họp theo loài, gần mực thì đen.
Nói chung ba thầy trò này chẳng ai nghiêm chỉnh