Chương 15
nhìn mặt anh thôi mà.
Có lẽ là do say rượu nên ánh mắt ngốc nghếch vì thất thần nhìn có vẻ mê ly linh động, vẻ mặt phơi phới tí xíu, kết hợp lại thành, dễ khiến người ta rung động.
Mà sự rung động này lại khiến vị bác sĩ nào đó đã cấm dục mấy năm đang cần chỗ phát tiết muốn phóng túng.
Cố Văn Lan rụt tay lại, lòng bàn tay từ từ đút vào túi quần, cuối cùng cũng lịch sự thốt ra câu kia “Nghỉ ngơi đi.” Anh quay người ra cửa, người đứng sau hoàn toàn không phát ra tiếng động nào.
Trong vài bước đi ngắn ngủi này, anh đã nghĩ tới ánh mắt vừa rồi của cô vô số lần tới mức xao động khôn nguôi, đúng lúc đi đến cửa anh bèn khựng lại.
Có những ý nghĩ chỉ cần lướt qua trong giây lát, lại có thể khiến ý chí dễ bị ăn mòn hơn cả cồn.
Anh quay lại nhìn người trên giường, nói “Có muốn qua đây không?” “…” Dù sao… Cô nhìn người ở cửa một lát rồi chậm rãi khom lưng cởi nốt chiếc giày còn lại ra, cẩn thận đặt hai chiếc giày thành một đôi ở cuối giường.
Qua đêm nay có lẽ sẽ không gặp lại anh nữa.
Cô đứng lên, hai chân trần trụi, dưới ánh đèn mờ nhạt dịu nhẹ, dưới ánh mắt u ám thâm trầm của anh, từ từ đi tới, mặc chiếc váy đỏ, nào khác đóa hoa nồng nàn đang nở rộ.
Nếu vậy, nếu vậy cô không cần phải kiêng dè nữa.
Cách Cố Văn Lan một bước nữa, anh bỗng dưng hóa thân thành một con thú, duỗi tay túm lấy cô ấn vào cửa, trước khi nụ hôn rơi xuống, anh hỏi “Có nhận ra tôi là ai không?” Cô gật đầu, “Có.” “Biết mình đang làm gì không?” “… Biết.” Rất tốt.
Còn chưa say đến độ ai cũng không nhận ra.
Lúc cô cởi chiếc váy dài ra, anh khe khẽ cắn cổ cô, mơ mơ hồ hồ hỏi “Thích chiếc váy này tới vậy sao?” Hơi thở của anh nóng rực, chỉ cần phun nhẹ ra đã có thể thiêu đốt cả một đồng cỏ.
Cô run run, cắn môi không nói lời nào, chỉ phát ra tiếng ừ nho nhỏ từ cổ họng.
Cố Văn Lan vùi đầu vào cổ cô, lang thang hồi lâu bèn ngẩng đầu lên, chống một bàn tay ở ván cửa phía sau cô, ánh mắt dao động khắp người cô vương chút cảm xúc khó hiểu, giống như một thanh đao, dường như muốn cắt thứ gì đó trên người cô xuống.
Anh vẫn được coi là quần áo còn chỉnh tề, mà gương mặt cô đỏ bừng do hơi rượu, vẻ mặt chẳng mấy tỉnh táo, váy lột đến bên hông, trên thân chỉ có áo ngực đang che lấy cảnh xuân, làn da trắng noãn dưới ánh đèn lờ mờ trông rất mê người.
Sau lưng cô là ván cửa, tay trái ôm lấy khuỷu tay phải, hơi hơi cong lưng, đứng trước thân hình cao to của anh càng có vẻ nhỏ bé.
Ánh nhìn chăm chăm một lát nhưng dằng dặc chẳng khác nào một thế kỉ, cô mím môi, quyết đoán nhón chân, ngẩng đầu định hôn anh, anh nâng lấy eo cô cúi xuống phối hợp nụ hôn này.
Suốt quá trình, Khê Ngôn bị anh ôm vào toilet, quẹo vào phòng tắm, anh đóng cửa thủy tinh lại rồi tự tay mở nước ấm ra, nước chảy từ vòi hoa sen lúc ban đầu lạnh rồi nóng, phun ướt cả hai.
Hai thân thể dính sát vào nhau chiếu trên cửa thủy tinh, lờ mờ lờ mờ, từ khoảng cách mơ hồ ấy trông càng thêm dịu dàng quyến luyến.
Trong không gian bí ẩn sương mù hầm hập, một phòng mênh mông xuân sắc.
Khê Ngôn nhớ khi đó, chàng thiếu niên cũng ôm