⬅ Trước Tiếp ➡
Tôi không nghe thấy, tôi không nghe thấy, Khuynh Thành tiếp tục tự lừa dối mình, động tác tay càng nhanh hơn lúc trước.
Ở phía sau, trong mắt Nam Lạc Kỳ hiện lên một chút ham muốn, lần thứ hai mở miệng thì giọng nói càng trầm thấp hơn lúc trước mấy phần, trong đó còn kèm theo một chút trầm tư: "Bà xã à, anh thật là khó chịu."
Trong khi nói, còn kèm theo một chút giọng điệu quái dị, mà giọng điệu này Khuynh Thành chả lạ gì.
Một giây sau, cô hoàn toàn bùng nổ, mạnh mẽ quay đầu lại, lập tức bị một cảnh tượng dọa sợ.
Người đàn ông đẹp trai, quyến rũ nằm ở trên giường, năm ngón tay của anh đang di động lên xuống trên khuôn mặt nóng cháy của mình, mà đôi mắt đẹp đến quá đáng kia cứ nhìn chăm chú Khuynh Thành, mang theo sự quyến rũ, mời gọi vô hạn, Khuynh Thành tỉnh táo lại thì điều đầu tiên là mắng một câu yêu nghiệt, người đàn ông nghe thấy thế liền cười quyến rũ, tiếp tục dụ dỗ vợ mình: "Bà xã à, em nhìn thỏa mãn chứ? Chồng em có phải rất có sức hấp dẫn hay không, em có cảm thấy trên người cũng nóng không?"
Không nói tới thì thôi, nhắc tới Khuynh Thành ngược lại thật sự cảm thấy thân thể mình rất quái lạ, động tác mặc quần áo cũng không tự chủ được thong thả lại, đôi mắt càng nhìn chằm chằm vào cảnh tượng mê hoặc này, đầu óc trống rỗng.
Nhắm thấy mục đích của mình đạt được, Nam Lạc Kỳ vội vàng đứng dậy đi tới trước mặt vợ mình, ôm ngang người lên, nhẹ nhàng thả lại trên giường, lập tức phủ đôi môi nóng cháy của mình lên, một màn rung động tiếp tục bắt đầu.
Khuynh Thành ở trước mặt Nam Lạc Kỳ, cứ luôn không tự chủ được, lúc này cũng như thế, bây giờ quần áo của mình bị lột hết, cũng không có sức phản kháng, thậm chí còn không tự chủ được quấn lên, muốn càng nhiều.
Người đàn ông quyến rũ đột nhiên buông người trong lòng ra, nhìn chăm chú vào cô gái nhỏ mơ màng trong lòng, Nam Lạc Kỳ xấu xa hỏi: "Thành Thành nhỏ bé muốn tiếp tục chứ?"
Khuynh Thành đã hoàn toàn mất đi ý thức của mình, chỉ biết muốn càng nhiều, chủ động dựa vào cổ của đối phương, cô lẩm bẩm bất mãn ở bên tai: "Em muốn, em muốn."
"Muốn cái gì?" Nam Lạc Kỳ tiếp tục dụ dỗ.
"Muốn Lạc Lạc."
Một câu Lạc Lạc, hai tròng mắt Nam Lạc Kỳ lần thứ hai u ám vài phần, một giây sau, khóe miệng anh giương lên độ cong lớn, ở bên tai ngang ngược tuyên thệ: "Tốt lắm, tiểu Thành Thành, Lạc Lạc nhà em sẽ thỏa mãn em."
Một màn rung động chân chính, chính thức bắt đầu.
Khuynh Thành lại một lần nữa tỉnh lại, đã là hai tiếng đồng hồ sau, người đàn ông bên cạnh không có mặt, cô mơ mơ màng màng tìm được đồng hồ nhìn một cái, sau đó một tiếng tiếng thét chói tai vang vọng ở trong nhà gỗ nhỏ, tiếng vang rất dài.
Vừa chửi bới, Khuynh Thành vội vàng tìm được quần áo của mình mặc vào, sau đó vội vàng rời khỏi nhà gỗ.
Ngay trong biệt thự cách nhà gỗ không xa, ba anh chàng đẹp trai ngồi vây quanh một bộ bàn ghế sô pha bằng da thật kiểu Tây.
Sau một hồi im lặng hồi lâu, Lâm Dịch Phong bất mãn trừng cậu Lạc oán giận: "Cậu về lâu rồi mà không chủ động tìm bọn tôi cũng được, khó khăn lắm mới tìm bọn tôi một lần, chẳng lẽ chính là chạy tới nơi xa xôi này xem cậu động dục sao?"
 
Nam Lạc Kỳ kết hôn rồi
Động dục, hai từ này dùng ở trên người cậu Lạc thực sự có chút kinh khủng, chỉ là vẻ mặt ngay lúc này của người đàn ông này, Lâm Dịch Phong chỉ có thể tìm được hai chữ này để diễn tả.
Dáng người rất tú tú thản nhiên dựa sát vào trong sô pha kiểu Âu đẳng cấp cao, khóe miệng như yêu nghiệt nhếch lên độ cong mơ hồ, đôi con ngươi hút hồn lúc này không biết đang nghĩ tới cái gì, chứa ý cười nhàn nhạt, càng khiến cho Nam Lạc Kỳ có thêm mấy phần mê hoặc lòng người hơn bình thường, một người đàn ông như vậy tùy tiện ném tới chỗ nào, cũng đều là tiêu điểm của cánh phụ nữ, Lâm Dịch Phong từ trước tới nay đều được công nhận là người đàn ông đẹp trai, chỉ là đứng trước cậu Lạc, cũng không thể không lép vế.
Mà vẻ mặt cậu Lạc luôn luôn lạnh lùng, lúc này vui tươi như đang yêu, không phải động dục thì là gì?
Đối với sự trêu chọc này, Nam Lạc Kỳ không thèm đếm xỉa tới, thu lại độ cong nơi khóe môi, thản nhiên liếc nhìn hai người đàn ông trước mặt, sau đó mở miệng ung dung nói: "Động dục? Động dục cái gì chứ? Nếu có động dục tôi cũng chỉ có thế với vợ tôi, đối với hai ông già các anh, tôi không có hứng thú."
Ông già? Chẳng phải anh ta chỉ lớn hơn cậu Lạc một tuổi thôi sao? Sao lại thành ông già rồi, tức giận xong, Bành Triết Ngạn và Lâm Dịch Phong liếc nhau, sau đó bọn thấy được sự nghi hoặc trong mắt nhau, bọn họ hình như vừa chính xác nghe được cậu Lạc nhắc tới chữ vợ, không sai chứ.
Nam Lạc Kỳ nhìn dáng vẻ ngẩn ngơ của hai người đối diện, hơi nhếch khóe miệng lên, lần thứ hai mở miệng chứng thực sự nghi hoặc của bọn họ: "Các anh không nghe sai đâu, chính xác là vợ, tôi kết hôn rồi, sáu năm trước ở nước Anh." Tôi còn có con trai, năm nay đã năm tuổi rồi.
Câu sau đó, cậu Lạc để ở đáy lòng.
Lúc quăng bom cần vứt từng cái, từng cái một mới vui, vứt hết một lần, không sảng khoái.
Trước mặt anh, hai tên đàn ông ngu đần đã trực tiếp trống rỗng đầu óc, ngay cả chút dung lượng não cũng không còn.
Trong đầu duy nhất hiện lên mấy từ chính là: "Cậu Lạc kết hôn rồi."
"Từ sáu năm trước cậu Lạc của chúng ta đã kết hôn rồi."
"Nam Lạc Kỳ, cậu tảo hôn à?" Lâm Dịch Phong mở miệng lần thứ hai, giọng nói không còn là khiếp sợ nữa, mà là không dám tin.
Đường đường là người kế thừa duy nhất của nhà họ Nam đã kết hôn sáu năm trước rồi, tin này nếu không phải đương sự chủ động nói ra, ai mà tin.
Mà ở bên người Lâm Dịch Phong, Bành Triết Ngạn lúc này trong đầu hiện lên chính xác một người, bạn từ nhỏ của anh ta, tiểu Nam Lạc Kỳ đã kết hôn sáu năm trước, sáu năm trước cậu ta mới mười tám tuổi, rốt cuộc là cô gái như thế nào, lại khiến cho người bạn tính cách trầm ồn từ nhỏ của anh ta, đang ở cái tuổi ăn chơi lại cam tâm tình nguyện đi kết hôn?
Như là nhìn ra sự nghi hoặc ở trong lòng của hai người trước mặt, Nam Lạc Kỳ tiếp tục mở miệng nói: "Cô ấy nhỏ hơn tôi một tuổi."
Nam Lạc Kỳ nói chưa hết, đã bị tiếng nói khinh thường, không dám tin tưởng của Lâm Dịch Phong cắt đứt: "Nam Lạc Kỳ cậu thật đáng xấu hổ, thế mà lại đi dụ dỗ trẻ vị thành niên."
Âm lượng buổi nói chuyện hạ xuống, không chỉ có Bành Triết Ngạn thân là bạn tốt co quắp khóe miệng, cậu Lạc thân là đương sự càng rất muốn hung hăng đạp hơn một nghìn cái vào kẻ não bé không lịch sự này, gì mà nói anh dụ dỗ trẻ vị thành niên, rõ ràng là hai bên có tình có ý có được hay không, có được hay không.
Không được, sự thật đúng là anh dụ dỗ con nhà người ta, không đúng, phải là tính kế.
Thế nhưng điểm này, có bị đánh chết anh cũng sẽ không thừa nhận, chân tướng thật sự vĩnh viễn sẽ chỉ là yêu nhau.
Đôi mắt liếc nhìn cảnh cáo đối phương, Nam Lạc Kỳ tiếp tục mở miệng nói tiếp đề tài trước: "Dáng người cũng được, tính cách tôi rất thích."
Đối tượng tình nghi
Sau đó, lúc biết vợ của cậu Lạc là Khuynh Thành, vẻ mặt của Bành Triết Ngạn và Lâm Dịch Phong trực tiếp méo mó, hai người bọn họ rất muốn quát cậu Lạc: "Đây là dáng người cũng được, vậy cậu muốn khiến cho đám phụ nữ trên thế giới này đi tìm chết sao?"
Ảnh hậu Khuynh Thành đâu chỉ là dáng người cũng được, người ta đó là khuynh quốc khuynh thành chân chính mới đúng.
⬅ Trước Tiếp ➡