⬅ Trước Tiếp ➡
Còn về tính cách rất khiến cho người ta yêu thích, hai người cũng không dám khen tặng, tính tình bị cậu Lạc, cái tên sợ vợ này cưng chiều ra, đoán chừng cũng chỉ có tên đàn ông này mới thích thôi, người ngoài có lẽ nếu muốn dính vào một chút, sợ rằng là trực tiếp bị tiêu diệt.
Sự nghiêm túc hiếm thấy trên mặt Nam Lạc Kỳ, loại trừ đi một chút nghi ngờ cuối cùng trong lòng hai người.
Chỉ là Lâm Dịch Phong vẫn cảm thấy hơi không thể tin được điều mà lỗ tai mình vừa nghe thấy: "Lạc Kỳ, cậu thật sự đã kết hôn rồi? Thật sao? Thật sao?"
Một thanh niên tài tuấn như vậy đã sớm bước vào phần mộ hôn nhân, điều này thật khiến cho bao nhiêu mỹ nữ đau lòng gần chết đây.
Chắc là do ngày hôm nay tâm trạng rất tốt, chưa bao giờ Nam Lạc Kỳ trả lời hai lần về một vấn đề, thế mà lại một lần nữa mở miệng giải thích nghi hoặc cho bạn từ bé của mình: "Tôi thật sự kết hôn rồi."
"Vậy vợ cậu đâu? Cũng nên mang về cho bọn tôi nhìn một cái chứ." Lời vừa nói hết, Lâm Dịch Phong liền cảm thấy có gì đó không thích hợp.
Bành Triết Ngạn bên cạnh liếc nhìn anh ta, rất muốn làm ra vẻ bản thân không quen biết người đàn ông này, anh ta đúng là ngu, dáng vẻ cậu Lạc quá rõ là rất cưng chiều vợ cưng của mình, là bảo bối có thể nói mang đi ra cho anh coi trộm một cái sao? Bọn anh hẳn là khiêm tốn xin chỉ bảo, giống như anh vậy mới đúng.
"Lạc Kỳ à, lúc nào mang theo em dâu tới, tôi làm tiệc mừng cho hai người."
Sắc mặt cậu Lạc rất rõ ràng là dịu lại không ít, lập tức gật đầu: "Được, một thời gian nữa đi, gần đây cô ấy rất bận rộn."
Đích thực bận rộn nhiều việc, vội vàng đến mức không có thời gian chơi cùng anh, còn muốn nhân nhượng cô chạy tới làng du lịch này, cho nên tối hôm qua một phen dằn vặt như vậy là nhẹ, sau này nhất định muốn cô từ từ bồi thường.
Được rồi, anh thừa nhận, anh quả thực là hối hận rồi, lúc trước sẽ không nên đồng ý yêu cầu của cô, để cho anh bây giờ hối hận vô cùng.
Lâm Dịch Phong và Bành Triết Ngạn nhìn Nam Lạc Kỳ luôn luôn lạnh lùng trên mặt lại lộ ra biểu cảm xoắn xuýt như vậy, không khỏi càng thêm tò mò về bà Nam trong lời đồn kia.
Hai người lúc này nghĩ tới một điểm rất quan trọng, người đàn ông này tối qua không về, chẳng lẽ là ở cùng một chỗ với vợ cậu ta, nếu vậy thì vợ cậu ta bây giờ đang ở trong làng du lịch này, như vậy thì là ai đây?
Làng du lịch gần đây không tiếp khách, một đám khách duy nhất chính là đám tuyển thủ của “SuperStar”, sẽ là một người trong số những người phụ nữ đó sao? Cơ mà cũng không đúng, đường đường là Thiếu phu nhân nhà họ Nam lại đi tham gia tuyển chọn ngôi sao sao, nghe thế nào cũng có phần khiến người khác hoảng sợ, cho nên nhất định là không phải đâu.
Lâm Dịch Phong và Bành Triết Ngạn nhanh chóng phủ định sự nghi ngờ này trong lòng, chỉ là hai người lại không dám mở miệng đi hỏi người trong cuộc, chỉ có thể không ngừng thầm suy đoán trong lòng.
Trong lúc nói chuyện, Khuynh Thành vội vã mặc quần áo rời khỏi nhà gỗ, dọc theo đường đi bởi vì hai chân mềm yếu, cô chỉ có thể đi rất gượng.
Lúc trở lại biệt thự đã là mười giờ sáng, trong lòng thấp thỏm đi vào biệt thự, không phát hiện hành tung của người nào, không khỏi cảm thấy may mắn.
Vội vội vàng vàng trở về phòng mình, việc đầu tiên làm chính là nhào lên chiếc giường lớn mềm mại của mình ngủ bù, cô bây giờ thật sự là quá mệt mỏi rồi.
Trong lúc mơ mơ màng màng, Khuynh Thành nghe được tiếng đập cửa.
Mơ mơ màng màng rời giường mở cửa, nhìn thấy ngoài cửa ba bóng người đứng thẳng, trong nháy mắt cô tỉnh hẳn.
Sự khiêu khích của Bạch Tích Tích
"A, mấy người có việc sao?"
Người tới chính là Lạc Già và Cung Nhược Nam còn có Tả Phi Phi ở bên ngoài chơi cả một buổi sáng.
Ba người đi theo hàng chen vào phòng của Khuynh Thành, lập tức ngã mềm người lên giường cô.
Vừa tiếp xúc tới ổ chăn mềm mại, ba người lập tức đồng thanh cảm thán: "Oa, mệt mỏi quá đi."
Lạc Già càng thêm oán giận nói về phía Khuynh Thành: "Cô đấy, quá biết cách hưởng thụ rồi, trốn ở đây ngủ."
Đi chơi quả thật là rất dễ chịu, chỉ là sau khi chơi xong uể oải toàn thân, cũng khiến người khác rất khó chịu, chỉ là tất cả mọi người đều là thanh niên, mà thanh niên thì sức khỏe dồi dào, ba cô gái chỉ nằm vẻn vẹn năm phút đồng hồ, đã khôi phục lại sức lực, bắt đầu giày vò chủ nhân gian phòng.
Cung Nhược Nam mang theo cái sừng ma nhỏ, nhìn chằm chằm Khuynh thành hơi thăm dò, nghiên cứu một cách sâu xa: "Đại mỹ nữ à, sáng sớm bọn tôi đã gõ cửa phòng cô, nhưng mà không có ai, người đi đâu vậy?"
Lạc Già nhanh chóng bồi thêm một câu phía sau: "Sáng sớm thì không tìm được người, bây giờ lại là cả người mềm yếu, đừng nói là tối hôm qua đi dụ dỗ anh nào nha."
Nói xong, ba cô gái cười phá lên.
Khuynh Thành rõ ràng biết các cô ấy chỉ là muốn trêu ghẹo mình, nhưng mà cô lại rất chột dạ, bởi vì bọn họ nói chính là sự thật, tối qua cô chính là chơi bời quá mức, bây giờ cả người mới mềm nhũn, hết lực, đương nhiên chuyện như vậy chỉ có thể là bí mật.
Suy nghĩ trong đầu xoay chuyển rất nhanh, nhanh chóng tìm ra rồi một cái cớ rất hoàn mỹ, đôi mắt nhìn thấy đồ đồng phục thể thao một cái, cô lập tức mở miệng ung dung nói: "Có lẽ lúc các cô tới tìm tôi, tôi đã đi chạy bộ rồi đi."
Sáng sớm vận động rất bình thường, vật chứng đồng phục thể thao cũng ở đây, rất có sức thuyết phục.
Ba cô gái liền tin thật, Khuynh Thành cũng thở phào một hơi, lập tức vội vã nói sang chuyện khác: "Các cô tới tìm tôi có việc sao?"
Ba cô gái liền nghĩ tới chuyện chính.
"Khuynh Thành, toàn bộ tuyển thủ quyết định buổi trưa cùng nhau ăn một bữa cơm, sau đó buổi chiều mọi người cùng đi quán xạ kích chơi."
Hầu hết các tuyển thủ tới đây, từ nhỏ tới lớn đều chưa từng chạm tới súng ống, có người đề nghị buổi chiều đi quán xạ kích (*), mọi người cũng liền hùa theo muốn đi, vì vậy hoạt động tự do trước đó, biến thành hoạt động tập thể.
(*) Bắn súng
Khuynh Thành vốn định từ chối, lại nghĩ lại, bây giờ cô đã có không ít kẻ thù chung, nếu như từ chối không đi nữa, khẳng định sẽ bị người ta nói thành kiêu căng, không hòa đồng, nên cuối cùng cô vẫn đồng ý.
Ba cô gái vừa thấy câu trả lời của Khuynh Thành, vội vàng giục cô đi thay quần áo, thay đồ xong, bốn cô gái cùng nhau rời khỏi biệt thự, rất nhanh đã tới vị trí của nhà hàng.
Ngày hôm nay mọi người chọn một nhà hàng kiểu Trung Quốc, hai mươi người ngồi vừa đầy một gian, Khuynh Thành đương nhiên là ngồi ở cùng với mấy người Lạc Già, Bạch Tích Tích dẫn mấy người nam nữ hùng dũng oai vệ, thong dong tới muộn, ngồi ở phía đối diện các cô.
Động tác của bốn cô gái rất nhất trí, thấy một đám người Bạch Tích Tích, liền coi như không thấy, tiếp tục cúi đầu nói chuyện với nhau.
Bạch Tích Tích luôn thích làm tiêu điểm của đoàn người, đâu chịu được bị người khác bỏ qua, vừa nhìn thấy bốn cô gái ở đối diện tận hết sức bỏ qua bản thân, lập tức bắt đầu tìm chuyện.
Mà mũi nhọn của cô ta chỉ thẳng Khuynh Thành: "Ôi chao, đây không phải là mỹ nữ Khuynh Thành của chúng ta sao? làm sao lại ăn mặc mộc mạc như vậy."
⬅ Trước Tiếp ➡