Từ đó về sau, sự áy náy trong lòng của Khuynh Thành đối với con trai mình càng thêm mạnh mẽ, rõ ràng không thể thể hiện sự vĩ đại của tình thương của mẹ đối với con trai mình, nên chỉ có thể ngấm ngầm làm, có thể nói, chỉ cần là con trai mình muốn, cô đều sẽ dốc hết toàn lực cho con.
Ví như chuyện tiểu Hoằng Nghị ba tuổi muốn học máy vi tính, cô phải đi nhờ đàn anh của mình một cách lén lút, tiểu Hoằng Nghị bốn tuổi cảm thấy hứng thú với cổ phiếu, cô liền lén lút đưa toàn bộ tiền riêng của mình cho cậu thử tay nghề, tiểu Hoằng Nghị năm tuổi không muốn đến trường, cô mỗi ngày tự mình đưa đón cậu, người đàn ông nào đó ghen tuông cực kỳ, trực tiếp tuyên bố: "Nam Hoằng Nghị, sau này tiến hành giáo dục tại nhà đi."
Đương nhiên tất cả mọi thứ hai mẹ con đều rất bí mật làm, người đàn ông nào đó đến nay không hề biết.
Tất cả mọi người nói "dưỡng hổ vi hoạn", đoán chừng vị đại thiếu gia này không chút nào dự liệu được, anh nuôi dưỡng con hổ lớn nhất ở ngay bên cạnh mình, hơn nữa còn lúc nào cũng thèm muốn người vợ bảo bối của anh.
Chuyện về Nam Lạc Kỳ và người vợ của anh tạm thời giới thiệu đến đây, chúng ta tiếp tục quay trở lại thời gian tươi đẹp ngắm sao của hai người.
Điều không thể dễ dàng tha thứ nhất chính là đang vào khoảnh khắc tươi đẹp lại có người tới phá hư hoàn cảnh, hết lần này tới lần khác lại có người không biết thức thời như vậy.
Nhất là khi người đó lại là nữ chính trong các nhân vật chính, nam chính lúc này quả thực có cảm giác rất muốn phun máu.
"Lạc Lạc à, anh tới đây rồi, tiểu Hoằng Nghị làm sao bây giờ?"
Nhịn, anh nhịn, nhưng đúng là vẫn không nhịn được nữa.
Nam Lạc Kỳ đột nhiên ghen tỵ, cánh tay cố sức siết chặt người trong lòng một cái, liền hung dữ ở bên tai thấp giọng cảnh cáo: "Có phải là anh lâu rồi không dạy dỗ em, em lại quên mất chuyện cảnh cáo lúc trước không?"
Theo sự lớn lên từ từ của tên nhóc con nào đó, Nam Lạc Kỳ càng phát hiện ra phương pháp trước kia của mình có phải sai rồi hay không, sinh ra một thằng nhóc quỷ, cả ngày chiếm lấy lực chú ý của vợ anh.
Đối với sự cảnh cáo này, Khuynh Thành quen lắm luôn rồi, vài năm này, càng có thêm cách đối phó mới.
Khuôn mặt vốn đang tươi đẹp, chậm rãi hiện ra một nỗi ưu thương nhàn nhạt, liền giọng nói cũng đáng thương hẳn lên: "Mồ côi mẹ đáng thương biết bao nhiêu."
Bắt đầu ngầm ám chỉ bản thân là trẻ mồ côi mẹ, vừa ám chỉ thêm người đàn ông nào đó, con trai nhà mình có mẹ còn không bằng không có mẹ.
Quả nhiên, người đàn ông ở phía sau lập tức cứng đơ người, tức tối không cam lòng nói: "Tên nhóc đó không sao cả, trước khi tới đây đã tìm người chăm sóc sinh hoạt hằng ngày của nó rồi."
"Ừm, vậy là tốt rồi." Giọng nói cùng biểu cảm của Khuynh Thành lập tức trở về tự nhiên, con trai rất tự lập, chỉ cần có người chăm sóc sinh hoạt hằng ngày của nó, cô cũng không còn lo lắng gì nữa.
Bất mãn tất cả lực chú ý của cô gái nhỏ trong lòng đều ở trên người tên nhóc quỷ, Nam Lạc Kỳ nghiêng người một cái ôm ngang lấy người, đồng thời giọng nói tràn ngập sự mê hoặc vang lên, buông lời dụ dỗ ở bên tai: "Bà xã à, vài ngày anh không động em rồi, thật vất vả mới gặp được em, toàn bộ lực chú ý của em đều ở trên người tên nhóc con ấy, cho nên trái tim nhỏ bé của anh bị tổn thương rồi, đêm nay em phải bổ sung thật tốt cho anh."
Khuynh Thành tức giận
Nói xong Nam Lạc Kỳ vội vã thả người lên chiếc giường trong nhà gỗ, hai tay đồng thời giở trò liên tục.
Khuynh Thành hơi hơi phản kháng một chút, lại chìm đắm trong thủ đoạn tán tỉnh cao siêu của người đàn ông này, nhanh chóng thở dốc, chỉ đành tùy theo nhu cầu của người đàn ông như sói đói.
Sáng ngày thứ hai, Khuynh Thành tỉnh lại, toàn thân bủn rủn.
“Trời ạ, tên khốn chết tiệt này dùng sức mạnh như vậy làm chi.”
Khuynh Thành vừa dứt lời oán giận xong, một tiếng nói trầm thấp ở ngay bên tai vang lên thong thả: “Còn có sức giận dỗi, xem ra có lẽ tối hôm qua anh dùng sức chưa đủ, nếu không thì tiếp tục đi.” Nói xong, người đàn ông nào đó liền nghiêng người lao tới.
Khuynh Thành bị dọa, vội vàng quấn lấy chăn, lăn sang một bên giường.
Cứ như vậy, đường cong ưu mỹ của người đàn ông bại lộ ở trong tầm nhìn, chẳng có thứ gì che đậy.
Cho dù đã là vợ chồng lâu như vậy, Khuynh Thành vẫn là xoay đầu đi ngại ngùng, mắng một câu giận dỗi: “Cuồng bại lộ.”
Nam Lạc Kỳ bị mắng, không tức giận chút nào, chỉ là đôi mắt hơi cười nhìn chằm chằm cô gái nhỏ của mình, sau đó mở miệng không chút để ý đùa giỡn nói: “Bà xã à, có chỗ nào trên người em mà ông xã em chưa chạm qua, chỗ nào chưa hôn tới, cần gì tới giờ mới giả bộ hả?”
Khuynh Thành vừa nghe, mặt đỏ phừng phừng, tức giận rống lên đáp trả: “Đồ khốn, anh còn nói được như vậy.”
Tên đàn ông này chính là có loại thú vui nhỏ đáng ghét này, bình thường nhìn qua là một anh chàng đẹp trai khôi ngô, lạnh lùng lại có phần thuần khiết, mỗi khi leo lên giường, sự cuồng nhiệt của anh lập tức sẽ khiến Khuynh Thành có cảm giác sai sai sao đó, như là chồng cô bị người khác đánh tráo mất rồi.
Nam Lạc Kỳ chính là thích ở trên giường dằn vặt Khuynh Thành, mỗi lần đều thích khiến cho cô đi theo cách của mình, nếu như Khuynh Thành không muốn nữa, anh liền không thể không dằn vặt tới khi cô chủ động mới thôi, sau đó, Khuynh Thành cũng học ngoan, ở trên giường đều chủ động phối hợp, mà thường thường kết quả của sự phối hợp đó, chính là khiến cho sáng sớm ngày hôm sau cô dậy không nổi.
Người đàn ông bị mắng, không chỉ không cảm thấy có cảm giác tội ác nào cả, ngược lại thản nhiên nhìn chằm chằm cô gái nhỏ vẻ mặt phòng bị trước mặt mình, nói: “Bà xã, nếu như em không dậy chạy về biệt thự, phải tìm một cái cớ hoàn mỹ mới được.”
“Mượn cớ làm cái gì?” Khuynh Thành còn chưa kịp phản ứng.
Người đàn ông đột nhiên cười quỷ dị, Khuynh Thành bỗng chốc cảm thấy dựng tóc gáy, sau đó cô nhìn thấy người đàn ông ở phía đối diện ung dung ngồi xuống, tựa trên đầu giường, dáng vẻ lười biếng, lập tức khiến hồn phách của Khuynh Thành bị câu đi.
Dường như là rất thỏa mãn với phản ứng của cô gái nhỏ nhà mình, tâm tình Nam Lạc Kỳ rất tốt bỏ lại một câu: “Bây giờ đã bảy giờ rưỡi rồi, nếu như em còn không về chỗ, thật không biết em cần cái cớ đúng đắn nào cho một đêm không về phòng ngủ đây.”
Aaaa, người đàn ông này cố ý mà, nhất định là cố ý, nếu như ánh mắt có thể giết chết người, tên đáng chết trước mặt đã sớm chết cả trăm nghìn lần rồi.
Thấy cô nổi giận, tâm trạng của người đàn ông càng thêm vui vẻ, thậm chí còn tốt bụng nhắc nhở: “Em còn không dậy sao? Nếu không chúng ta lại tiếp tục.”
Vừa nói, đôi chân đẹp dài quá đáng của người đàn ông chợt nhấc lên, mang theo vẻ quyến rũ khiến người ta không cẩn thận sẽ bị khóa sâu trong đó.
Khuynh Thành chỉ có thể lẳng lặng tự nói với lòng mình, không nên bị mê hoặc, không nên bị mê hoặc, nói xong, nhanh chóng chui ra khỏi ổ chăn, cũng bất chấp từ trên xuống dưới cơ thể mình vẫn đang trần trụi.
Vừa tìm kiếm quần áo trên sàn nhà, vừa cố gắng hết sức quên đi ánh mắt như sói phía sau, đây thật sự là sự dằn vặt rất lớn đối với cô.
Người đàn ông có đam mê kỳ lạ
Lại còn có người ở bên cạnh quấy rối không ngừng.
"Bà xã à, đồ lót em mặc thật là gợi cảm, anh lại c*ng rồi làm sao bây giờ?"
Khuynh Thành đột ngột ngừng tay, khuôn mặt bỗng chốc đỏ phừng, không biết là vì tức giận hay là vì xấu hổ.